Từ cái lần cùng nhau đối mặt với đám côn đồ trường bên, Yukimiya như thể biến thành một người khác. Bình thường hắn vốn đã đối đãi với những người xung quanh đủ hòa nhã, với con gái cũng lịch thiệp, nhưng giờ hắn còn đối xử với Isagi đặc biệt hơn.
Gần đây Yukimiya và Isagi thường hay đến trường cùng lúc với nhau, hai người thường hẹn nhau ở một điểm rồi cùng nhau đạp xe tới trường. Khung cảnh ấy thật đẹp đẽ và ngập tràn hơi thở của thanh xuân tươi mát.
Cũng chính vì hai người dính lấy nhau như vậy nên không tránh khỏi bàn tán của người xung quanh.
Cái cách hắn ân cần bên cạnh chăm sóc cho Isagi khiến cho mấy người bạn cùng lớp đều không kiềm được tò mò trêu chọc cả hai vài câu. Còn bọn con gái, họ lại nhìn hai người với ánh mắt thăm dò ẩn chứa một ngọn lửa rạo rực khó hiểu.
Nay vừa đến lớp, cửa vừa đẩy ra còn chưa kịp bước vào thì Isagi đã nghe thấy một loạt tiếng ồn, tiếng cười đùa xa lạ từ trong lớp truyền ra.
Ngẩn người giây lát rồi nhìn lại, trong lớp khi này đã xuất hiện thêm vài gương mặt xa lạ.
Mấy người đó kiểu tóc thì kì quái, vẻ ngoài trông cũng chả giống học sinh ngoan bình thường. Đầu Isagi khi này tự động nhảy số, có lẽ họ chính là cái nhóm bị đình chỉ mà Yukimiya đã từng nhắc tới.
Nghe thấy tiếng cửa mở, mấy người kia thoáng hơi ngưng động tác lại mà lia mắt nhìn về phía này. Isagi và bọn họ bốn mắt nhìn nhau hồi lâu, sau đó em lại vô thức hơi nép người sát vào Yukimiya thêm chút rồi đi vào lớp.
Trong lúc Isagi và Yukimiya đang đi vào lớp học, thì cả nhóm người bên kia vẫn luôn lom lom hướng ánh mắt dán chặt trên người cậu học sinh lạ mặt mà họ không quen.
Chờ Isagi ngồi xuống ghế thì khi này bỗng có người đi sang rồi gõ lên mặt bàn.
\”Ê, chào, học sinh mới hả?\” Một tên lên tiếng, giọng điệu cũng có chút ngổ ngáo ngông cuồng.
\”Mày dẹp cái kiểu nói chuyện đáng sợ thế đi! Mày hù cậu ta không dám mở miệng luôn rồi kìa.\” Lại thêm một tên nữa cũng góp lời.
\”Ờ, còn mày cũng dẹp cái bản mặt liệt háo sắc đó vào đi, có khi nó khinh mày nên mới không trả lời đấy.\” Tên có vẻ ngoài hung dữ với làn da rám nắng cùng mái tóc nhìn vào là biết ngay học sinh hư kia vội đốp chát lại.
\”Bạn gì ơi, bạn đừng thèm để ý hai thằng đó. Bạn là học sinh mới tới hồi đầu tháng đúng không? Tui có nghe mấy người khác nói rồi, Tui là Bachira Meguru, mình làm bạn nha.\” Một người cũng xa lạ nốt chợt ngồi xổm bên bàn Isagi, gối đầu lên bàn nhìn chằm chằm vào em rồi cười ngây ngô như đứa ngốc.
\”Ừm, ờ, chào cậu, tôi là Isagi Yoichi.\” Isagi đảo mắt nhìn tên thiếu niên đang tươi cười hệt như một con Husky ngáo ngơ, rồi lại liếc qua hai người nọ đầy ái ngại ậm ờ đáp.
\”Ồ, là Isagi à! Sau này chúng ta làm bạn tốt nhá!\” Bachira chẳng còn nề hà mà bất ngờ túm lấy tay Isagi tay bắt mặt mừng.
Sau màn làm quen của bản thân, Bachira lúc này như mới nhớ ra gì đó mà nghiêng đầu nhìn qua mấy thằng bạn rồi giới thiệu: \”À, tí thì quên hai thằng này. Thằng da đen đầu tóc lỉa chỉa với cọng râu dế ấy tên là Shidou Ryusei, còn thằng đầu trắng có chỏm xanh lá là Otoya Eita. Hai tên đó trông hơi đáng sợ vậy thôi chứ cũng tạm.\”