Lời hứa ngày đó liệu em có nhớ?
Thật may vì em đã luôn không quên nó…!
\’Isagi, khi Blue Lock kết thúc, cậu có muốn đi tới Harajuku với tôi không? Tôi muốn tận mắt chứng kiến nơi đáng yêu có tên Harajuku này, nhưng, là với cậu nữa, Isagi.\’
\’Ừm, được thôi!\’
…
Đứng trước con đường đông đúc đầy ấp người ra vào ngược xuôi. Pablo trong lòng xốn xang, bồi hồi không thể nào yên được.
Harajuku, nơi mà chàng thanh niên luôn theo chủ nghĩa đáng yêu, dễ thương là Pablo Cavasoz luôn mong có cơ hội đặt chân đến một lần, cái nơi được ví như thánh địa của cường quốc kawaii này và cuối cùng ngày ấy cũng tới.
Nhưng điều khiến tâm trạng của Pablo càng nhộn nhạo hơn, chính là \’lời hứa\’ ngày hôm đó đã được giữ vững nguyên vẹn khi người cùng Pablo lập ra lời hứa hẹn đã ở đây với anh, Isagi Yoichi đang ở đây và cùng Pablo Cavasoz tận mắt chứng kiến sự tuyệt vời của thánh địa kawaii.
May mắn, Pablo cảm thấy thật may vì bản thân đã đến Blue Lock và gặp được em, cậu thiếu niên nhỏ mang tên Isagi Yoichi.
Dọc con đường của khu Harajuku chỗ nào cũng nhộn nhịp, tấp nập người qua lại và đầy sắc màu sặc sỡ bởi các nghệ thuật đường phố, hay từ phong cách thời trang của mấy người trẻ tuổi và cả các hàng quán ở ven hai bên đường.
Mấy gã ngoại quốc lần đầu tận mắt chứng kiến những kiểu phong cách quá đỗi \’màu mè\’ và có vài kiểu \’dị biệt\’ mà cảm thán trong lòng không thôi.
Là một tín đồ của sự dễ thương, Pablo hào hứng vô cùng mà kéo lấy Isagi cùng bản thân đắm mình vào dòng người, vào bầu không khí ngập tràn sự \’dễ thương\’.
Cả hai rong ruổi khắp ngỏ ngách của khu Harajuku khi mà cứ hễ thấy cửa hàng nào vừa mắt là Pablo lại chui tọt vào trong rồi kéo cả em theo cùng.
Đi chưa bao lâu, mà ba người phía sau đã tay xách một mớ túi lớn túi nhỏ đi theo sau em với Pablo.
Còn Isagi thì bị tên thanh niên người Argentina biến thành một linh vật đáng yêu từ lúc nào.
Mỗi lần vào một cửa hàng, Pablo chắc chắn sẽ xem một lượt đồ và chọn ra cái dễ thương nhất, thích hợp với Isagi nhất rồi thanh toán và dát thẳng lên người em nhỏ.
Hiện giờ trông Isagi chẳng khác nào một cục bông mềm mềm tựa như mấy linh vật đáng yêu của anime hay một nhãn hiệu nào đó theo đuổi phong cách dễ thương cả.
\”Cái thằng đầu cầu vồng này! Mày có thể ngừng mua thêm được không? Tao hết tay để xách rồi!\” Silva tay xách lỉnh kỉnh túi đồ lớn nhỏ mà gào lên.
\”Pablo đừng có mua nữa, nhiều đồ lắm rồi!\” Luna cũng mở lời than thở ngăn cản hành động mua sắm vô tội vạ của tên thanh niên 23 tuổi kia lại.
Blake thì không nói năng gì nhiều nhưng đôi mày của gã đã cau chặt lại như sắp kẹp chết cả con ruồi. Cuối cùng đến gã cũng không thể chịu thêm được mà đành lên tiếng.