Ngày này rồi cũng đến!
Những người nằm trong đội hình chính đang tất bật chuẩn bị để lên sân thi đấu, Ego từ bên ngoài bước vào với vẻ ngoài tươm tất, chỉn chu hơn mọi khi.
Không chỉ mặc vest, thắt cà vạt gọn gàng chỉnh tề, mà chân cũng đi giày da trông có vẻ đắt tiền không hề giống với thường ngày ở tòa nhà xanh.
Mọi người ai nấy cũng bất ngờ trước dáng vẻ ngoài dự đoán của Ego hôm nay.
Isagi tuy có chút kinh ngạc nhưng bình thường nếu quan sát kỹ cũng thấy Ego có vẻ ngoài khá ưa nhìn, chẳng qua do gã không chú trọng vào nó mà thôi.
Mấy người khác chỉ ngạc nhiên trong lúc đó rồi thôi, sau đó liền dồn hết tập trung và sự chú ý vào lời Ego đang nói. Mấy lời mà gã nói, nó không chỉ là những lời dạy bảo thông thường mà còn lời động viên theo cách riêng của gã đối với những viên ngọc thô này.
Nếu ngày hôm nay chiến thắng đội tuyển U20 thì xem như gã đã mài giũa thành công và bóc tách được lớp vỏ xấu xí của mấy viên ngọc quý. Còn thua, xem như gã chưa đủ dụng tâm cho việc mài giũa bọn họ vậy…
Trong lúc Ego đang miệt mài phổ biến về một số thể lệ của trận đấu, lẫn một vài lời căn dặn, dặn dò của gã đối với mấy viên ngọc thô nóng nảy để tránh gặp phải những tình huống không hay. Và cả những lời khích lệ hướng tới những viên ngọc thô phải ngồi ở ghế dự bị.
\”Thế giới vẫn chưa biết gì về các cậu, đây chẳng phải là một sân khấu tuyệt vời sao? Hãy thay đổi số phận của mình trong 90 phút tới!\” Chất giọng khàn đặc của Ego đều đặn truyền đi khắp phòng thay đồ, gã đưa tay lên đẩy gọng kính lên, bầu không khí khi này hơi thay đổi, dường như nó đã có chút nóng lên dưới sự truyền lửa của gã. \”Blue Lock sẽ chiến thắng! \’Cái tôi\’ của các cậu sẽ được ghi dấu trong thế giới ngày hôm nay!\”
Ego lời vừa dứt, đám thiếu niên hừng hực lửa nhiệt mà đồng thanh reo lên và chuẩn bị bước ra ngoài sân cỏ lớn chính thức đầu tiên của bọn họ.
Khi mà những người khác đang bận rộn chuẩn bị tâm thái để bước ra sân đấu, Mikan vẫn đứng nguyên tại chỗ cả mặt nghệch ra, ngây ngẩn nhìn về phía Ego.
Isagi tất nhiên nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt của cậu bạn tóc hồng mà hơi nhíu mày.
Sắp ra sân đấu rồi, cậu ta là cầu thủ chính mà giờ không lo chuẩn bị ra sân mà đứng đó ngây người nhìn ngài Ego làm gì? Trên người ngài Ego có gì lạ để nhìn sao?
Dường như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Mikan cứ dính chặt trên người mình, lẫn ánh mắt loáng thoáng cứ như vô tình lướt qua gã của Isagi. Ego quay sang, quả nhiên bắt gặp được cái nhìn si mê kì lạ của Mikan.
Hôm nay là ngày đứng trước công chúng, gã chỉ thay bộ quần áo coi được một chút, thậm chí, kiểu tóc gã còn chả buồn đổi thì không biết cái tên ngọc thô màu \’hường\’ đó đang nhìn gã cái gì.
\”Mikan, cậu là 1 trong 11 người sẽ lên sân, mọi người đã chuẩn bị để ra sân rồi. Vì sao còn đứng ở đây?\” Ego mặt lạnh như tiền, giọng lãnh đạm không chút cảm xúc, trách móc.