[Allisagi] – Em Và Cậu Ấy – 53. Nghi ngờ và hỗn loạn (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 11 lượt xem
  • 10 tháng trước

[Allisagi] – Em Và Cậu Ấy - 53. Nghi ngờ và hỗn loạn (1)

\”Mikan Haruki!\”

Lời này của Ego vừa dứt, cả sảnh phòng trung tâm rơi vào khoảng lặng, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Bachira lẫn Nanase đều đứng đờ người cả ra không dám tin vào tai của chính mình.

Hiori và Chigiri, cả những người ở team C đã cùng đứng trên sân đấu với Isagi đều đồng loạt trợn trắng mắt nhìn về phía gã đàn ông đứng ở bục cao. Trong vô thức, họ lại đánh mắt sang mái đầu hồng phớt của người được xướng tên.

Dẫu hiểu rõ quyết định của người kia xuất phát vì lý do gì, nhưng Isagi thực sự không thể kiềm chế được nỗi thất vọng dâng trào cuồn cuộn như sóng thần trong lòng chính mình.

Siết chặt cả hai tay lại thành nắm đấm nhỏ, móng tay vừa được cắt gọn vài ngày trước đã hơi dài ra bấm sâu vào da thịt. Cơn đau từ lòng bàn tay truyền đến giúp em tỉnh táo hơn để không làm ra hành động hay có biểu hiện nào quá khó coi.

Ngay từ những ngày đầu của dự án, Rin luôn là thí sinh nổi bật khi luôn đứng ở top đầu trong bảng xếp hạng.

Không chỉ vậy, Rin luôn thể hiện trình độ năng lực tương xứng với vị trí mà bản thân có được. Vậy nên, chả có gì sai khi ngài Ego lấy thiếu niên thiên tài này làm trung tâm.

Isagi càng hiểu rõ hơn ai hết về quyết định của ngài Ego. Em tự nhận thức được rằng, trong suốt khoảng thời gian bản thân chỉ là kẻ vô hình, là \’hồn ma bóng quế\’ chả mấy ai nhận ra, trái lại, cậu trai Mikan Haruki kia đã tỏa sáng như thế nào.

Em hiểu mà… tất nhiên Isagi hiểu rõ điều đó hơn bất cứ ai. Mikan đã luôn rất nổi bật, hiện tại vẫn thế. Cậu ấy luôn là đối thủ, là đồng đội với Rin nên tất nhiên sẽ được cân nhắc hơn.

Còn Isagi, em chỉ là một \’bóng ma\’, một \’tàn ảnh\’ luôn bị bóng tối che phủ làm sao có thể so sánh được Mikan.

Nếu không có lần đó, không có Bachira đưa tay ra kéo em ra khỏi vùng tối, không có Nanase tự nguyện bước vào vùng \’xám\’ và ngài Ego trao cho em cơ hội. Vậy, làm sao có Isagi của hiện tại có thể đứng dưới ánh đèn của sân đấu và chạy thỏa thê trên sân cỏ mà chuyền bóng, ghi bàn cùng mọi người.

Đúng vậy, thứ em cần phải làm ngay lúc này là tin tưởng vào quyết định và suy tính của ngài Ego.

Đôi môi hồng nhuận mím chặt lại, đúng thế, Isagi nên tin tưởng vào Ego, nhưng… em vẫn thấy khó chịu quá…

Isagi mất tinh thần, em cúi gằm mặt nhìn xuống mũi giày của chính mình không rõ biểu cảm.

Thu xếp ổn thỏa tâm tình, Isagi chậm rãi ngẩng đầu lên tựa như không hề có gì xảy ra. Nụ cười nhẹ, ánh mắt kiên định luôn thường trực trên khuôn mặt xinh đẹp vẫn y nguyên giống như nó chưa từng có biến hóa, thay đổi nào.

Nhưng nếu lắng tai nghe rõ, sẽ dễ dàng nghe thấy tiếng hít thở sâu có phần nặng nề của Isagi cứ chầm chậm mà đều đặn cứ như đang cố kìm nén thứ gì đó.

Bầu không khí ngưng trọng đến mức quỷ dị bỗng bị phá vỡ bởi tiếng reo lên không hề lớn, chỉ là do không gian quá im ắng nên mọi âm thanh nhỏ nhặt đều được phóng đại lên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.