[Allisagi] – Em Và Cậu Ấy – 36. Thiếu gia đừng vội chán nản – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 16 lượt xem
  • 10 tháng trước

[Allisagi] – Em Và Cậu Ấy - 36. Thiếu gia đừng vội chán nản

Ngày mai là ngày chọn đội, Isagi cả đêm hồi hộp đến mức không thể chợp mắt được.

Cứ trằn trọc mãi, cuối cùng em quyết định ngồi dậy đi loanh quanh một chút, hoặc là dành chút thời gian để tập luyện hay gì đó để giúp dễ ngủ hơn.

Đi lang thang trên hành lang một lúc, bước chân của Isagi dừng lại ở phòng quan sát với cánh cửa chưa đóng kín vẫn còn hé mở một khe nhỏ.

Ánh sáng từ màn hình bên trong phòng hắt ra ngoài từ khe hở, theo phản xạ trong vô thức em đưa mắt nhìn vào khe cửa.

Bên trong phòng là Reo đang ngồi xem lại các đoạn ghi hình trận đấu của Nagi.

Kế bên Reo còn có một người khác, tiếng nói chuyện loáng thoáng từ trong truyền ra lúc được lúc mất.

\”Ở vòng hai, Nagi đã chọn cậu…\”

\”Cậu ấy đã vào top 6…\”

\”Dường như, Nagi đang dần trở thành người mà tôi không thể nào đuổi kịp.\”

Tất cả đều là giọng của Reo, chỉ là Isagi không thể nghe rõ hết những gì hắn nói. Mà chỉ là những câu được câu mất, không đầu không đuôi.

Reo nói xong, một giọng nói khác cất lên ngay sau đó.

\”Reo, cậu đừng buồn…\”

\”Nagi cậu ấy không có ác ý đâu…\”

\”Nagi thật ra rất muốn thi đấu cùng cậu…\”

\”Lẽ ra cậu phải cố gắng hết mình chứ…\”

Isagi đứng bên ngoài mà chẳng thể nghe nổi nữa. Biết việc nghe lén nhìn trộm là không đúng, nhưng đó mà là lời động viên an ủi người khác đó hả?

Không nghe nỗi nữa, Isagi rời đi không chút tiếng động. Đi đến phòng tập, em lấy bóng ra bắt đầu nghịch cho đỡ ngứa tay ngứa chân.

Hết tâng bóng rồi lại rê bóng, dẫn bóng, luyện tập thêm chút kỹ năng về sút bóng lẫn chuyền, hì hục một lúc tầm hơn 15 phút thì dừng bởi vì em có hơi buồn ngủ.

Trên đường quay về phòng, lại phải đi qua phòng quan sát, cậu thiếu niên nhỏ tò mò nhìn vào trong lần nữa. Lúc này chỉ còn lại mỗi Reo, còn người ban nay đã đi mất.

Vị thiếu gia kiêu ngạo tràn đầy tự tin, nhựa sống của những ngày đầu đã biến đâu mất, hiện tại trước mắt Isagi chỉ có mỗi thiếu niên u ám mất hết ánh sáng.

Reo ngồi thẩn thờ như kẻ mất hồn, cả người ngơ ngác hai mắt mông lung cứ nhìn về hướng màn hình. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ngay sau khi em rời đi vậy?

Hai người lúc đó đã nói gì với nhau? Tên kia nói gì với Reo mà giờ nhìn cậu ta suy sụp thế?

Mặc dù không muốn lo chuyện bao đồng, quan tâm quá nhiều chuyện của người ta. Kết cục, vẫn là em không thể trơ mắt nhìn người khác cứ trên đà sụp đổ được.

Thầm thở dài trong lòng, Isagi vội đi đến nhà ăn đổi chút điểm lấy chai nước khoáng lạnh rồi quay lại phòng quan sát.

Người vẫn còn bên trong, Reo luôn duy trì một tư thế ngồi đã được một hồi lâu.

Dùng sự mát lạnh của chai nước vừa đổi, em cầm nó áp lên gò má của Reo nhằm kéo hồn người này trở về thân xác.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.