Người được nhắc tên giật thót mình. Mặc dù chuyện này Ego đã có thương lượng với Isagi rồi, nhưng em vẫn không tránh khỏi khiếp vía khi bị gọi tên ở chốn đông người như vậy.
Hình ảnh gã trai trên màn hình vẫn còn đó, Ego đẩy nhẹ gọng kính tiếp tục giải thích sơ qua: \”Tôi nghĩ các cậu vẫn còn nhớ đến lời đồn về \’bóng ma\’ nhỉ? Isagi Yoichi chính là \’bóng ma\’ đấy! Bất ngờ, kinh ngạc gì đó thì để sau đi. Bây giờ việc mà những viên ngọc thô của tôi cần làm đó là…\”
\”Tìm ra được Isagi đang lẩn trong đám người các cậu. Chỉ cần bắt được Isagi xem như người đó thắng. Không giới hạn số lượng người thắng.\”
\”Trò chơi này có thời gian là 15 phút. Trong vòng 15 phút, những ai thắng sẽ được nâng tỉ lệ \’cân nhắc\’ vào sân ở đội hình chính cho trận đấu với đội tuyển U20. Còn ai có thắc mắc gì không?\”
Lão Ego nhìn đám thiếu niên đang trong trạng thái hoang mang nhìn nhau, gã thích thú nhìn bọn họ mà hỏi. Chờ thêm vài phút, không thấy có ai ý kiến nữa thì gã mới ra hiệu lệnh bắt đầu.
\”Nếu đã không còn ai thắc mắc. Thời gian đếm ngược bắt đầu trò chơi.\”
Trên màn hình lớn hiện lên hình ảnh con số đang nhảy ngược từ 10 về 0.
Khi con số nhảy về 0, cả sảnh phòng trung tâm náo nhiệt hẳn lên.
Tất cả mọi người khi này nhìn qua nhau với ánh mắt tìm kiếm gì đó và cả sự đề phòng những người khác.
Cả đám hơn 30 người lúng túng đứng đó nhìn nhau mà không biết nên bắt đầu từ đâu.
Từng giây từng phút đang chậm rãi trôi qua một cách lặng lẽ. Mà cả bọn với 35 người, 70 con mắt vẫn chưa phát hiện ra điểm bất thường và người thứ 36 đâu.
Bachira và Nanase đều đang cố căng mắt tìm kiếm bóng hình mà mình mong ngóng bấy lâu nhưng cũng chẳng có kết quả.
Thực sự là Isagi đang có mặt ở đây sao?
Hay là Ego lại lừa họ?
Nhưng vừa nãy đúng là Bachira và Nanase đã nghe thấy giọng nói của Isagi mà.
Những người khác đồng loạt lâm vào tình trạng mù mịt, hoang mang đứng ngây ra như trời trồng mà nhìn nhau.
Âm thanh bàn tàn xì xào vang lên.
\”Gì, có thiệt là cái tên Isagi gì đó đang ở đây không vậy?\”
\”Gahh, bực bội quá đi! Đi tới đây rồi mà còn bị bắt làm chuyện không đâu. Ai rảnh mà đi kiếm cái thằng Isa gì gi chứ.\” Một tên vừa gào lên vừa điên cuồng vò đầu.
\”Thiệt hay đùa vậy? Nhìn đi nhìn lại thì ở đây cũng chỉ có mỗi 35 người thôi mà.\”
\”Thiệt là phiền phức quá đi mà -x-\’…\”
\”Phải lãng phí mất 15 phút cuộc đời.\”
\”Tsk! Tên Ego hời hợt phiền phức!\”
\”Điều này chả lộng lẫy gì cả!!\”
Lũ thiếu niên dần sinh ra bất mãn khi không tìm ra điểm giác khác thường. Thậm chí, gần như chỉ mới vài phút mà đã có người muốn bỏ cuộc.