Ego ở phòng quan sát luôn âm thầm theo dõi mọi chuyện diễn ra bên trong tòa nhà xanh.
Cặp mắt đục ngầu thâm đen dán chặt vào mấy màn hình phía trên đang thay đổi cảnh tượng liên tục.
Nhìn đám ngọc thô mà chính tay gã lựa chọn rồi mài giũa giờ đây đang chật vật đến đáng thương.
Thà rằng, những viên ngọc thô kia ăn khổ vì cường độ luyện tập thì gã đã không phải đau đầu như bây giờ.
Xem tên nhóc Bachira Meguru và Nanase Nijiro kìa, thảm hại ghê chưa…
Thông qua màn hình, Ego chẳng hiểu sao lại có thể nhận rõ bầu không khí ảm đạm đang dần phủ lên toàn bộ các cậu trai kiêu ngạo, bình thường giờ giải lao ở nhà ăn luôn rất ồn ào, huyên náo. Còn hiện giờ thì sao? Nhìn mà xem, lũ nhãi ranh tay chân luôn trong trạng thái tăng động, ngày thường không cãi nhau thì suýt chút đánh nhau, giờ thì bọn nhóc ranh ai nấy cũng ngoan ngoãn ngồi trên ghế lo làm việc của riêng mình.
Bầu không khí trầm lặng đến đáng sợ, thi thoảng chỉ có vài tiếng cãi vả bàn tán liên quan đến viên ngọc thô bị cất giấu mà Ego vừa tìm được.
Bàn tay đặt trên bàn điều khiển bất giác siết chặt lại, gã đàn ông đảo mắt nhìn qua màn hình trên tablet riêng biệt.
Hình ảnh được chiếu bên trong là nguyên nhân dẫn đến mọi đảo lộn cho kế hoạch của gã, ấy thế mà, Ego một chút cũng không có gì gọi là tức giận khi mọi thứ mình dày công sắp xếp bị phá hỏng. Ngược lại, gã còn rất bình thản mà dang tay thu dọn, dọn dẹp xử lý mọi việc an ổn.
Cậu thiếu niên tóc xanh đen đang tỏa sáng rực rỡ trên sân bóng mặc cho bị đối thủ bên kia chèn ép không thể phản công dù chỉ một chút.
Mái tóc xanh đen ướt nhẹp mồ hôi dính chặt vào da thịt, hai bên thái dương ướt đẫm nước đang từng giọt chảy xuống gò má đỏ bừng, rồi lại chậm rãi lăn đến quai hàm căng chặt vì hưng phấn. Cánh môi hồng nhạt luôn cong lên mỗi khi đối kháng tranh bóng với đối thủ, còn có viên đá quý Saphir đang bừng sáng lung linh dưới ánh đèn.
Có vẻ như là, người đầu tiên nhận ra viên ngọc bị chôn vùi kia xinh đẹp và quý giá như thế nào không phải là Ego Jinpachi gã mà là thằng nhóc kia rồi.
\’Tsk-\’ Ego mặt lạnh chậc lưỡi một tiếng, gã miễn cưỡng đi tới chỗ micro rồi nhấn nút mở.
Bàn tay đặt trên thân micro đã nắm chặt đến mức nổi cả gân lên nhưng vẻ mặt của Ego vẫn lạnh nhạt như không.
\”Xin chào những viên ngọc thô, mấy ngày hôm nay có vẻ các người hơi xuống tinh thần nhỉ?! Nhất là cậu đấy, Bachira Meguru! Cả Nanase Nijiro nữa. Hai người mau thôi ủ rũ rồi mau chóng quay lại luyện tập đi. Nếu không… thì sẽ thật đáng tiếc khi hai cậu phải dừng lại và rời khỏi Blue Lock vì không theo kịp những người khác. Có khi cả hai sẽ phải hối hận cả đời vì bỏ lỡ cơ hội cùng chạy trên sân với viên ngọc thô mà tôi vừa tìm thấy đấy!\”
Tám chữ \’viên ngọc thô mà tôi vừa tìm thấy\’ lọt vào tai chàng trai hidden hair đen vàng đang ủ dột và em trai hiền lành băng đô trắng đang bơ phờ. Hai người vốn còn rầu rĩ rũ rượi dường như chỉ nghe thấy mỗi mấy từ ngữ đang ám chỉ về người mà họ nhớ nhung, trong tức thì cả hai ngẩng cao đầu thoát khỏi tình trạng thê thảm vừa rồi mà nhìn lên màn hình treo trên cao.