Chú ý: Từ in nghiêng là ngoại ngữ.
———————
\”Isagi à, hôm nay chúng ta chỉ tới đây thôi. Tôi thấy cậu cũng mệt lắm rồi nên để ngày mai lại tiếp tục nhé? Vẫn còn thời gian mà.\”
Isagi nằm dài giữa sân bóng với tư thế chữ đại, cả người đều ướt đẫm mồ hôi, phổi thiếu khí đang kêu gào liên tục yêu cầu oxi. Em nằm trên đất khó nhọc hô hấp bằng cả đường mũi lẫn miệng. Cố cắn nuốt từng ngụm không khí để lấp đầy khí quản, hai mắt vẫn còn hoa lên vì kiệt sức.
Trông tình trạng thê thảm của người đang bất động nằm trên đất thực sự rất đáng thương, Loki vừa thở hồng hộc đưa tay gạt đi mồ hôi trên cằm vừa bước tới bên cạnh người nọ.
Ngồi xổm xuống bên cạnh đối phương, không nói không rằng Loki đột ngột bế bổng Isagi lên.
Isagi luống cuống tay chân với hành động bất ngờ của vị thiên tài 17 tuổi đến từ Pháp, em chới với tìm điểm tựa và cuối cùng là đành vòng tay qua ôm lấy cổ người ta.
\”Loki, cậu đang làm gì vậy? Mau thả tôi xuống! Tôi tự mình đi được mà.\”
\”Cậu đừng bướng nữa Isagi. Cứ tiếp tục như vậy thì cậu sẽ phải rời khỏi Blue Lock đấy!\” Loki đưa mắt nhìn xuống người thiếu niên nhỏ trong vòng tay nhẹ giọng trách móc lẫn chút lo lắng cùng khuyên nhủ.
Biết những lời Loki nói không sai và cậu ta chỉ có ý tốt quan tâm đến chính mình, Isagi im lặng không vùng vẫy nữa mà ngoan ngoãn phó mặc cho đối phương bế mình theo kiểu công chúa đi ra khỏi sân.
…
Quay trở lại mấy ngày trước.
Sau khi chấp nhận thử thách mà Ego đưa ra.
Isagi nhận được sự an bài mới, em được đưa đến một tòa nhà khác và phải tách khỏi nhóm Blue Lock.
Ở tòa nhà mới này, Isagi được phân cho hẳn một phòng riêng với không gian phải nói quá ư là thoải mái.
Tiếp nhận xong tất cả những thay đổi do Ego sắp xếp và em được Anri đưa đến gặp nhóm tuyển thủ thế giới.
Trên đường đi đến gặp bọn họ, Isagi thực sự rất phấn khích vì sắp gặp được những cầu thủ có năng lực và tên tuổi nhưng bên cạnh đó cũng không tránh khỏi lo lắng.
Dường như nhận ra sự lo lắng trong ánh mắt của thiếu niên, Anri khẽ cười tìm một chủ đề nào đó để giao lưu nhằm giúp em bớt căng thẳng.
\”Isagi, em đừng để bụng mấy lời khó nghe mà lão Ego nói nhé. Lão nói thế thôi nhưng thực ra rất để tâm đến em đó.\”
Cậu thiếu niên mở to đôi mắt ngọc bích xanh biếc bất ngờ ngước nhìn cô gái đang sóng vai bên cạnh.
\”Thật ạ?\” Ừ thì Isagi không tin lắm vì lúc đó nhìn Ego thực sự giống như muốn tống cổ em ra khỏi Blue Lock thật mà. Đôi môi khẽ mấp máy nho nhỏ nói ra mấy lời trong tâm: \”Um… dạ vâng, em không có để bụng hay trách móc gì mọi người đâu ạ. Ngài Ego nói cũng không sai, không ai nhận ra sự tồn tại của em nên em cứ như hồn ma vất vưởng lượn lờ khắp Blue Lock. Không có bạn bè, không có đồng đội, không có đối thủ và cả đội nhóm em cũng chẳng có. Nên là, chuyện ngài Ego muốn mời em rời khỏi đây cũng không hề sai. Em hiểu mà… Thật ra là em rất cảm kích ngài Ego vì đã sẵn sàng cho em thêm một cơ hội được ở lại Blue Lock.\”