Chia tay với Lorenzo ở góc hành lang, Isagi một mình đi về phòng ngủ.
Trên đường đi, em vô tình gặp Kunigami cũng từ phòng tập gần đó bước ra, cả người hắn ta nhễ nhại mồ hôi và bộ đồng phục thi đấu hồi chiều vẫn chưa thay ra, chắc là vừa xong buổi tập thì hắn lại tiếp tục đi tập luyện riêng đây mà.
Hình như từ lúc rời Wild Card thì Kunigami càng điên cuồng hơn, hắn ra sức luyện tập hơn cả trước – như thể hắn không biết mệt mỏi là gì, hắn gần như chỉ hận không thể tập luyện 24/24 ấy.
Isagi liếc nhìn gã thiếu niên cao lớn bị bọc trong lớp khí tức âm u đặc trưng của riêng hắn, em muốn tiến tới chào hỏi nhưng lại có hơi do dự, em vẫn còn chút tâm lí vì việc vừa rồi…
Không biết liệu Kunigami có như Bachira bọn họ không? Kunigami liệu có nhớ ra Isagi Yoichi là ai không?
Kunigami tựa như không nhìn thấy cũng chẳng nhận ra có người khác cũng đang ở đây, hắn thở hồng hộc từng hơi nặng nề vừa nâng khăn lên lau đi lớp mồ hôi ướt đẫm bên tóc mai.
Nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng Isagi vẫn quyết định sẽ tiến lên chào đối phương một tiếng, dù sao cũng là bạn cùng phòng, đâu thể nào cứ im lặng mãi được.
Vừa tiến lên một bước, tiếng bước chân thu hút sự chú ý của tên thiếu niên gai góc với mái tóc màu nắng hoàng hôn dừng bước và ngoáy đầu nhìn lại.
Ánh mắt cả hai chạm nhau, Isagi hơi bối rối trước cái nhìn không rõ cảm xúc của đối phương, em đang định lên tiếng chào thì Kunigami lại lạnh nhạt thu lại tầm mắt rồi tiếp tục bước đi mất.
Isagi ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hắn mà có hơi thất thần, không còn quá sốc như ban đầu nữa nhưng em vẫn không tránh khỏi cảm thấy có hơi hụt hẫng.
Thôi được rồi, nếu họ đã không nhớ ra mình thì em sẽ từ từ làm quen lại từ đầu vậy…
…
Ở phòng ngủ 4 người khu Đức.
Gesner đảo mắt nhìn quanh phòng một lần, hắn đang định nói gì đó với tên đồng đội gần đó đang chải tóc thì cửa phòng chợt mở ra.
Kunigami lạnh lùng bước vào, tay vẫn còn cầm cái khăn bông lớn lau mồ hôi.
Tên thiếu niên chẳng buồn để ý đến hai tên bạn cùng phòng khác mà đi về phía giường để lấy đồ.
Mắt cứ chằm chằm nhìn vào từng nhất cử nhất động của người vừa bước vào phòng. Có lẽ do không thân thiết mấy nên bầu không khí giữa đôi bên luôn xa cách và ngột ngạt một cách khó hiểu.
Còn Kunigami, dù cảm nhận được ánh mắt của người bên kia đang nhìn mình nhưng hắn cũng chả quan tâm lắm, lấy đồ xong, hắn lại tiếp tục quay lưng rời phòng trong sự im lặng.
\’Cạch!\’, một tiếng, cánh cửa phòng đóng lại.
Gesner với khóe môi hơi co giật như muốn chửi người.
\”Mẹ nó, cái thằng đầu chỉa emo đó.\”
\”Đừng có xấu tính như vậy chứ, anh bạn. Người ta đâu có lỗi vì sở hữu khí chất một \’anh hùng phản diện\’ như bị cả thế giới phản bội như thế.\”