\”Bình tĩnh nào, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.\”
\”Ừm, s-sẽ ổn…\”
\”Đúng thế, mọi thứ rồi cũng sẽ ổn, Yoichi.\”
Sau một hồi dồn hết vốn liếng lời lẽ tốt đẹp mà gã có thể nghĩ ra rồi dùng nó để an ủi thiếu niên nhỏ đang run rẩy dần bình tĩnh trở lại.
Lorenzo siết chặt bờ vai Isagi mà thở dài một hơi, rồi gã mới chậm rãi dìu em tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống.
\”Rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra, Yoichi?\”
Nhận được câu hỏi, Isagi mơ hồ chớp nhẹ hàng mi dài còn hơi ẩm ướt, em nghiêng đầu nhìn lại gã thanh niên bên cạnh. Gã đang cười, một nụ cười trông hơi khó coi, bởi vì đó không phải nụ cười ngạo nghễ ngông nghênh quen thuộc, cũng chẳng phải nụ cười nhạt châm chọc, mà chỉ là nụ cười nhẹ đầy thiện ý như muốn trấn an em, khóe môi cong cong hơi căng lên khoe ra một phần của hàm răng bọc vàng sáng lóa đặc trưng của gã trai Ý.
Isagi nhìn gã rồi mông lung lắc đầu nguầy nguậy tỏ ý không rõ, đáp: \”Em cũng không biết. Mấy ngày trước, mọi chuyện vẫn còn rất bình thường, nhưng…\”
Lorenzo nhướng mày, mắt chăm chăm nhìn thẳng vào hàng mày cũng đang nhíu chặt của thiếu niên, gã vô thức lặp lại câu từ lấp lửng của em: \”Nhưng?\”
\”Nhưng từ lúc xong trận NEL thì em có cảm giác lạ lắm. Cụ thể là ánh mắt của mấy người kia nhìn em rất lạ, rồi cho tới hôm nay… đột nhiên họ như không nhìn thấy em. Nhưng mà cái này, cái việc họ không nhìn thấy em không phải lần đầu nên em cũng chẳng ngạc nhiên hay thấy làm lạ gì. Từ lúc tham gia Blue Lock, không hiểu sao sự tồn tại của em vẫn luôn rất thấp trong mắt mọi người, rồi sau đó…\” Isagi chậm rãi tóm tắt, kể lại những gì mà bản thân đã từng trải qua ở Blue Lock khoảng thời gian trước, cũng như về sự tồn tại mờ nhạt của bản thân rồi em mới nói tiếp chuyện vừa xảy ra.
\”Mọi thứ vốn đã tốt hơn trước rất nhiều, ít ra em không còn mờ nhạt và vô hình trong mắt mọi người như trước nữa, nhưng hôm nay, họ lại thế, họ lại phớt lờ em, họ không nhìn thấy em. Không chỉ vậy… không chỉ vậy, họ còn chẳng nhớ em là ai nữa, giống như… giống như em chưa từng tồn tại ấy…\” Nói đến đó, Isagi lại thêm lần nữa suy sụp, sụp đổ mà vò đầu bứt tóc trông hết sức khốn đốn.
Lorenzo mất liên lạc với Isagi từ lâu, kể từ lần gặp gỡ và quen biết ở Ý năm đó. Suốt thời gian qua, gã luôn không có nhiều tin tức về em nên nào biết được những chuyện này. Chưa nói đến là, gã cũng chỉ mới tham gia vào dự án Blue Lock này với tư cách là đội viên của câu lạc bộ Ubers được mời đến, nếu không phải gã tham gia Blue Lock thì chắc là gã và em cũng không thể gặp lại nhau, thành ra mấy việc khác về Isagi ở tòa ngục xanh này, gã cũng không biết được bao nhiêu.
Từ lúc biết được Isagi cũng ở đây, Lorenzo cũng cố gắng thăm dò hỏi thăm đủ điều về Isagi từ mấy tên nhãi Blue Lock ở Ubers, nhưng mấy thứ gã hỏi được chẳng đâu vào đâu, những thứ mà mấy tên kia biết còn ít hơn những gì gã biết về em.
Lorenzo từ miệng mấy tên cùng đội như Aiku hay Aryu, còn có Niko và tên cọc cằn như Barou biết được chút ít về Isagi khi ở Blue Lock, như là, kỹ năng đá bóng của Isagi có chút kì lạ, có tài năng nhưng không mấy nổi bật… v.v.