Hinata sửng sờ nhìn Iwa nhẹ như bỡn đùa giỡn từng tên một, đặc biệt là cái tên cười cậu kia, nằm la liệt không cử động được, mỗi lần di chuyển đều phát ra tiếng xương giòn tan.
Ngầu quá!!
Hinata hai mắt lấp lánh, nhìn bọn chúng cố lết bỏ đi, nhút nhát ban nãy đều bay sạch mà mạnh giọng: \”có ngon thì lần sau chặn đường nữa đi, tôi cho các người hỏi còn răng ăn cháo nữa luôn. Còn nữa, đây không phải tên cướp người yêu của em gái mấy người đâu nha đồ khốn!!\” gào xong liền chui về phía sau Iwa cầu che chở.
\”…mày!\” trông khẩu khí cậu còn dữ hơn Iwa khiến bọn chúng bị chọc giận nghiến răng, nhưng lại kiên dè ánh mắt đáng sợ của Iwa, ngậm một họng tức bỏ đi.
Iwa chỉnh đốn lại quần áo do xô xát tạo thành, quay sang Hinata hỏi han: \”không sao chứ?\”
\”không sao, không sao, anh đến vừa kịp lúc.\” cậu lắc đầu, chú ý tới cái thứ trên lưng hắn.
Đó chẳng phải là cặp của cậu đây sao.
Hinata nhất thời nước mắt lưng tròng nhào tới: \”Iwa-san, anh đúng là thiên sứ!!\”
Iwa ngớ người, sau khi hiểu được tình cảnh của cậu mới nói: \”ra là của em, anh còn đang định giao nộp nó cho cảnh sát, lần sau cẩn thận hơn nhé!\”
Chúa ơi, sao lại có người đáng tin cậy đến như thế chứ!
Nhận ra bên cạnh thiếu vắng một bóng người hay là tâm điểm chú ý nhất, Hinata hỏi: \”Đại đế vương không đi chung với anh sao ạ?\”
\”Nói gì đấy, đâu phải lúc nào anh cũng kè kè với nhau được.\”
Chà, nhưng đôi khi cậu thấy Iwa cứ như mẹ của Oikawa vậy, à không là cả Aoba Josai luôn mới đúng, tưởng tượng ra cảnh bọn họ như gà mẹ đang chăm đàn con thơ lại phì cười.
\”Đúng rồi!\” như nhớ ra điều gì, Hinata cầm cặp lục lọi trong đống đồ, tìm thấy tấm thẻ moi lên lại cảm giác có thứ gì rơi ra, nhưng vẫn không quan tâm mấy mà đưa cho Iwa: \”cái này em tình cờ nhặt được, nếu không phiền thì xin trả lại cho cái cậu \’chó điên-kun\’ giùm em.\”
Gặp Iwa ở đây quả là may mắn, có thể sẵn tiện nhờ đàn anh cùng câu lạc bộ là hắn mà khỏi cần cậu phải tốn công đem đi trả nữa, đỡ phiền hà.
Tới đoạn ngả rẽ phải chia ra, cậu kéo tay hắn lên, bỏ vào một cái gì đó mà cười: \”lo lắng cho người khác là tốt, nhưng đôi lúc hãy chú ý tới chính mình nhé, Iwa-san!\”
Hắn lúc đầu không rõ ý nghĩa lời đó, khi mở lòng bàn tay thấy trong đấy là băng cá nhân mới hiểu ra, khi đấy mới phát hiện vết thương dưới khoé mắt.
Nhớ tới nụ cười ấm áp như ánh nắng của cậu nhóc tóc cam, Iwa chạm thử vào vết xước, mày khẽ cau lại.
Rát thật!
Vừa mở cửa nhà Hinata đã bị vật thể lạ đột kích bất ngờ, đu bám cứng ngắc trên thân mình, nhìn cô nhóc mà cậu có chút bất đắc dĩ.
\”Gì thế Natsu?\”
Natsu bấu chặt lấy lưng áo cậu, run run chỉ vào trong nhà: \”t-thần tượng…\”