Đến Brazin để học bóng chuyền bãi biển
sao.
Hinata chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ phải đi du học ở nước ngoài, còn là một nơi xa như thế. Để biết thêm chuyên sâu về bóng chuyền thì đây quả thật là một lời đề nghị không tồi, cậu đương nhiên cũng chẳng có lý do nào để từ chối, dù sao đây cũng là điều mà cậu cần lúc này.
Trở nên giỏi hơn để có thể đương đầu với những đối thủ mạnh, rõ là từ ban đầu đây vẫn luôn là mục đích của Hinata.
Vậy là cậu còn hai năm cho tới khi tốt nghiệp để học cách sống độc lập, sẽ có nhiều vấn đề cần giải quyết hơn, rồi sau đó sẽ rời đi..
Đừng bỏ rơi tôi.
Bất giác rùng mình bởi kí ức chợt ập đến, trong đầu Hinata lại hiện lên câu nói của Kageyama đêm đó.
Cậu ôm đầu hoảng loạn. Gì thế, gì thế này! Sao tự dưng lại có cảm giác như đang làm gì có lỗi với cậu ta là sao!!
Chỉ có mấy năm thôi mà, cũng có phải là đi luôn đâu. Mà khoan đã, tại sao mình lại phải biện minh nhỉ, càng nghĩ lại càng sai là thế quái nào.
Nói mới để ý, đây là ở đâu nhỉ..?
Xung quanh Hinata giờ chỉ toàn là những vách tường xa lạ, nhìn đâu cũng không tìm ra đường cũ, hoàn toàn tách biệt với cổng chính.
Shiratorizawa có nơi thế này hả ta!
Hinata một đầu mù tịt, tầm nhìn từ xa xác định có người đi tới, vừa mới vui mừng thì ánh mắt lại chạm vào thiếu niên tóc vàng, tay hắn cầm thùng giấy liếc cậu đến lạnh nhạt.
\”Nhóc làm gì ở nơi này đấy?\”
Hinata đập tay nhớ ra: \”là đàn anh tóc ngố no.2!\”
Thái độ của Shirabu lạnh lẽo đến cực độ: \”ngưng đặt biệt danh cho người khác đi, bị lạc?\”
Hinata gãi má gật đầu, lại nghe hắn nói: \”từng ở đây đến cả trại hè mà cũng lạc được, có tài năng lắm đấy.\”
Mặt tức thì đỏ bừng, Hinata xấu hổ muốn chui xuống đất: \”tại tôi chỉ quanh quẩn ở khu ngoài thôi chứ bộ!!\”
Có trách thì tại trường quá rộng, tuyệt đối không phải do cậu mù đường!
Sirabu cũng chả để tâm lời biện minh của cậu: \”nếu đã đến thì gặp Ushijima chút đi, anh ấy mong cậu lắm đấy.\”
\”Anh quan tâm anh ta quá nhỉ?\” Hinata dựa vào thanh chắn, nhìn vào biểu cảm bình thường của Ushijima có thấy chút gì là mong chờ cậu đâu.
\”Dù sao thì lí do tôi học ở đây cũng là vì Ushijima, tôi đã ngưỡng mộ anh ấy từ hồi sơ trung rồi, vì Ushijima rất tuyệt nên tôi cứ nghĩ đối tượng định mệnh của anh ấy hẳn cũng sẽ rất đặc biệt, chỉ là không ngờ người ấy lại là cậu. Một tên lùn tịt, nhan sắc không có, kĩ thuật bóng chuyền cũng tệ, đã thế còn cực kì đần độn.\” cái giọng nhẹ nhàng đến cực điểm đó cũng không che giấu nổi sự khinh bỉ đến nồng đậm trong từng câu chữ.
Hinata nghĩ thầm bộ anh là mẹ chồng chuyên cản trở hạnh phúc của người khác hay gì.
\”Tuy nhiên\” dừng một chút, hắn lại nói: \”vì anh ấy thích cậu, thế cho nên tôi sẽ cố gắng bắt người về cho anh ấy.\”