Tiếng huýt còi vang vọng trên không gian cô đọng, những con người chìm đắm trên sân như được thức tỉnh, trông ai nấy đều mệt lã, nhưng dư âm của trận đấu vẫn còn chưa thoát ra khỏi tâm trí.
Quẹt mạnh qua đống mồ hôi trên mặt, Hinata thở ra từng hơi nặng nề. Cậu biết Kenma là một người thông minh, không chỉ vậy còn rất nhạy bén, không được cao lớn như những Alpla khác nhưng bù lại là bộ não của cả Nekoma.
Quả thật trận này Hinata đã bị kiềm hãm không ít.
Lết quả thân đã mệt sắp đứt ra của mình chạy đến gần Kenma, cảm giác toàn thân đều nóng sôi, nhưng không phải vì mệt mà là kích động.
Hinata vui vẻ thốt ra lời mà mình đã mong chờ từ kiếp trước đến tận bây giờ mới thực hiện được: \”cậu có cảm giác thế nào? Nhất định là buồn tới sắp khóc có đúng không!\”
Lời nói đáng ghét vừa nghe liền tưởng đối phương phải cực kì ghét hắn lại được cậu nói ra tới vui vẻ như thế. Kenma không khỏi buồn cười, cố ý không trả lời.
\”Lần tới lại đấu một trận nữa nhé!\”
\”Nhất định rồi!\” Hinata nói theo bản năng, sau mới nhận ra hắn là đang lãng tránh: \”không được qua loa đâu đấy, cậu khó chịu lắm chứ gì, vì thua bởi thứ mà mình đã rất dồn tâm huyết vào, giờ thì đã cảm nhận được niềm vui của bóng chuyền chưa hả. Không sao mà, cậu cũng rất tuyệt rồi!\”
Cặp mắt vàng cam tròn ve tựa như sắp phát sáng, quanh thân Hinata lấp lánh mong chờ câu nói thừa nhận từ hắn.
Kenma: \”Có lẽ sẽ tuyệt thật, nếu như không có cậu.\”
Hinata: \”…\”
Cả nhịp điệu trận đấu hầu như đều nằm trong tầm kiểm soát của Kenma, nghĩ lại thì, nếu không phải cậu hay làm mấy chuyện điên điên khiến người ta không ai ngờ tới thì lời này cũng nói rất đúng.
\”Nhưng mà, nếu không phải là Shouyou thì không được.\” Kenma cười, lần này còn phả ra giọng trầm nhẹ muốn tan chảy.
Cả hai nhìn nhau một lúc, Hinata mới lên tiếng: \”quả nhiên là cậu rất khó chịu rồi.\”
\”…Shouyou nói nhiều quá.\”
Như một luật bất thành văn, Hinata cùng với Kageyama đi đến xem bảng thi đấu, đối thủ tiếp theo là Kamomedai.
\”Thằng nhóc con chết tiệt ở Karasuno!!\”
Thoáng giật mình bởi tiếng thét bất ngờ, Hinata chưa kịp hoang mang đã bị một người có quả đầu chỉa dí sát vào mặt, biểu cảm cực kì đáng sợ.
\”Nhóc đùa anh mày đấy à, hứa hẹn đồng ý cho đã rồi cho anh đứng đợi giữa sáng sớm lạnh rét là thế nào hả! Tốt nhất là nhóc nên tìm câu giải thích sao cho hợp lí vào!!\”
Vẻ mặt Hoshiumi như kiểu chỉ cần Hinata nói ra lí do bừa bãi là sẽ hành quyết cậu đem cho cá ăn vậy. Coi bộ hắn thật sự rất tức vụ bị chơi một vố đau như vậy, Hinata cũng không muốn nói dối.
\”Xin lỗi, tôi ngủ quên mất\” cậu nghĩ với tư duy của người bình thường khi chờ lâu vẫn không thấy ai thì phải nghĩ tới việc họ sẽ không đến mà đi về chứ, rốt cuộc anh trai này đã chờ tới bao lâu vậy.