[Allhinata] Sau Khi Sống Lại Tôi Cảm Thấy Xung Quanh Đều Không Được Bình Thường – Chương 17: Ấn tượng. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Allhinata] Sau Khi Sống Lại Tôi Cảm Thấy Xung Quanh Đều Không Được Bình Thường - Chương 17: Ấn tượng.

\”Câm miệng!!\”

Nghe thấy tiếng quát, Hinata im bặt, hé mắt ngước về phía trước.

Là con người, tóc trắng mắt đen đầy đủ, đặc điểm nhận dạng là lùn giống cậu, mở hẳn mắt ra, Hinata thở phào nhẹ nhỏm.

\”Trời tối như thế thì hét làm cái gì, doạ tôi sợ chết đi được.\”

\”Cậu hét nên tôi mới hét đó!\” người nọ cáu lên.

Học theo bản tính từ Kageyama, cậu không nói lý lẽ: \”tôi hét là cậu hét à? Hoá ra cũng là đồ nhát gan.\”

Rồi ai mới là kẻ nhát cấy ở đây. Cái thằng nhóc này là ai vậy, còn ngang ngược hơn cả hắn nữa, bực tới nổi đoá: \”nhóc là quản lý của trường nào mà đêm hôm còn tới đây? Tính phá luật hả!\”

\”Tôi không phải quản lý…vậy còn cậu thì sao! Cậu cũng đang vi phạm còn gì!\” Hinata đuối lý vặn hỏi ngược lại.

\”Đây có phép đàng hoàng đấy.\” cuối cùng thì hắn cũng đã nhớ ra, tên này là thằng nhóc bên Karasuno chứ đâu.

Trong cái tình huống đã lén lút làm chuyện sai trái thì yêu cầu phải giữ yên lặng, thế nhưng hai người bọn họ cứ như thể chỉ sợ người khác không biết, giằng co qua lại không ai chịu thua cho tới khi ánh sáng đột nhiên tắt ngỏm.

Vô thức níu tay áo người bên cạnh, Hinata hơi cảnh giác: \”lần này là gì nữa đây.\”

\”Chắc tới giờ tắt đèn rồi, nhóc làm anh trễ nãi nhiều quá đấy!\” bực dọc tặc lưỡi một tiếng, Hoshiumi tay đút túi quần đi ra cửa \”quay về thôi nhóc con.\”

Hinata vừa định đi theo đã thấy hắn đứng lại, quay phắt trở vào lôi người cậu nấp xuống một hòm tủ to lớn nào đó gần đấy, còn chưa kịp để cậu phản kháng thì đã nghe tiếng bước chân đang lại gần, sau đó dừng ở cửa, một trong số đó phát ra tiếng.

\”Rõ là nghe thấy tiếng hét ở đây, thế mà khi tới lại trống không.\”

\”Cũng có thể ai đó tới xong lại đi rồi, nhìn xem cửa còn chưa đóng, vài bọn nhóc trốn ra đây cũng đâu phải không thường xuyên.\” người nữa nói.

Tiếp theo liền nghe âm thanh va chạm của cạnh cửa cùng với tiếng lạch cạch đóng chốt lại, gian phòng nhỏ lần nữa chìm vào yên tĩnh vốn có, Hinata thoát khỏi vòng tay của hắn chạy tới bên cửa lay mấy phát đều không ăn thua.

\”Sao cậu bảo là có phép cơ mà! Giờ họ khoá thật rồi, xem thử còn cửa sổ nào mở được không.\”

Quay qua nói với người nọ, thấy hắn cứ ngồi đơ ra như tượng gỗ, vẻ mặt ngốc lăng liền không chắc hỏi: \”đừng nói với tôi cậu bị bệnh sợ không gian kín nha.\”

\”Nhóc có nghĩ tới đều tôi đang nghĩ không!\” Hoshiumi bật thốt.

\”?\”

\”Đây chẳng phải chính là tình cảnh điển hình trong truyện tranh thiếu nữ sao!!\”

\”???\”

Hinata đơ ra, hắn kích động nói tiếp: \”hai người cùng bị mắc kẹt ở một nơi không người, trời vừa tối đêm lại lạnh, một trong hai tiến tới ôm hôn, còn có tình tiết cởi áo cho nhau sưởi ấm rồi sau đó còn..aaaa xấu hổ quá, thật không dám nói tiếp được!!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.