Sau khi vị bác sĩ rời đi, nhóm Jin Sung nhìn sang phía Ha Neul và Mi Jin, nóng lòng muốn biết câu trả lời, nhưng nhìn gương mặt thất thần trắng bệch của nữ Omega, cả đám chỉ đành nuốt lời nghi vấn lại vào trong. Nhìn cô nàng như thể bị đả kích trầm trọng vậy, bọn họ nghĩ tốt nhất bây giờ không nên hỏi tới cùng chuyện này, ít nhất thì bây giờ chưa phải lúc.
Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy chứ??
\”Chuyện này vẫn nên để Hyung Seok nói cho các cậu thì tốt hơn.\” Nhìn ra sự bối rối của bọn họ, Mi Jin thở dài nói. Việc này muốn giấu cũng giấu không nổi nữa rồi.
Soo Jung nắm chặt đôi tay lạnh lẽo của người yêu, vô cùng đau lòng. Nàng biết Ha Neul đang khủng hoảng khi biết rằng mình có thể là một trong những lí do khiến cho Hyung Seok bị vô sinh, nhưng đây có phải là lỗi của cô đâu cơ chứ? Pheromone không phải là thứ mà cô có thể khống chế được, nhất là trong trường hợp bị cưỡng ép bởi Alpha, không ai mong muốn chuyện như thế này sẽ xảy ra cả.
\”Bình tĩnh nào Ha Neul, giờ mình vào nhìn Hyung Seok đã nhé?\” Nữ Alpha nhẹ giọng như dỗ dành, muốn thu hút sự chú ý của người yêu để kéo cô ra khỏi mớ bòng bong trong đầu.
May mắn là cô đã thành công. Ha Neul khẽ chớp mắt, cô đứng dậy, \”Đúng rồi, tớ muốn vào nhìn Hyung Seok, không biết cậu ấy sao rồi…\”
Cả nhóm cùng đi vào trong phòng bệnh, bên trong chỉ có một mình thiếu niên nằm trên giường bệnh cùng dải băng gạch trắng cuốn trên trán. Sau cuộc tiểu phẫu, Hyung Seok đã được đưa tới một phòng bệnh đơn, đương nhiên là dựa theo yêu cầu Soo Jung, nếu không thì em đã được đưa tới phòng thường nằm cùng với những bệnh nhân khác rồi.
Gương mặt em có chút trắng, không phải kiểu trắng nõn xinh xắn mà là trắng của bệnh tật. Đương nhiên là thế rồi, Ha Neul còn nhớ rõ khi ấy em đã chảy nhiều máu như thế nào. Nghĩ đến điều này khiến đôi mắt đã đỏ bừng vì khóc của cô lại một lần nữa rưng rưng.
\”Đừng lo lắng, cậu ấy không sao rồi mà, chỉ đang ngủ thôi.\” Mi Jin vuốt nhẹ lưng Ha Neul, an ủi cô.
Ha Neul lau nước mắt, nghe tiếng thở đều đều của Hyung Seok cũng yên tâm hơn.
Còn đám Alpha nhìn người thương yếu ớt nằm trên giường bệnh đương nhiên là đau lòng khôn tả. Nghĩ đến việc mình không thể bảo vệ được em lúc em cần khiến cho bọn họ khó chịu không thở nổi. Khi họ không ở đó lại có người dám làm đau em, thật là khiến người ta sôi máu mà.
Dù vậy trong lúc đang tức giận thì nhóm Alpha cũng nhạy bén ngửi được một mùi hương xa lạ ngọt ngào trong không khí, thoang thoảng nhẹ nhàng như trái cây nhưng dường như cũng có chút vị sữa. Nghĩ đến những lời của bác sĩ, dù khó tin nhưng bọn họ cũng đoán ra được đây có lẽ là hương pheromone của Hyung Seok. Miếng dán trên gáy của em đã bị bóc ra, không còn lớp che chắn cho nên pheromone của bé con cứ như thế tự do phiêu đãng trong không khí.
Là Omega thật sao?
Bọn họ không nhịn được mà tự hỏi.
Nhìn mọi người đều đang ngơ ngẩn chăm chú theo dõi thiếu niên trên giường bệnh, Soo Jung lên tiếng đánh vỡ sự im lặng, \”Được rồi đấy, mọi người cũng nên trở về nghỉ ngơi đi, mai quay lại. Dù sao ở đây cũng chỉ cho phép một người ở lại chăm bệnh thôi.\”