[Alldaniel – Abo] Pheromone – Chương 48: Chật vật chưa từng thấy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 6 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Alldaniel – Abo] Pheromone - Chương 48: Chật vật chưa từng thấy

Ha Neul run rẩy, dùng hết sức bình sinh đẩy Alpha trên người mình ra, không biết có phải do lo lắng cho thiếu niên hay không mà thân thể mềm nhũn của cô cuối cùng cũng có chút lực để di chuyển. Tuy vậy, cơn phát tình gượng ép vẫn khiến tay chân Ha Neul rã rời, không thể đứng dậy được. Đầu óc Ha Neul ong ong khó chịu, nhưng cô biết mình cần làm gì đó để giúp Hyung Seok. Nàng Omega lật người lại, gắng gượng dùng chút sức lực yếu ớt của mình để bò tới bên cạnh thiếu niên. Bình thường cô nàng ghét chết nếu mình có bộ dạng thảm hại thế này, nhưng bây giờ cô làm gì nghĩ được nhiều như thế, cô chỉ muốn tới bên cạnh bé con đã mạo hiểm đổ máu để cứu mình này thôi.

“Nhiều máu quá… Hyung Seok, cậu chảy nhiều máu quá…” Ha Neul nửa quỳ bên cạnh thiếu niên, nhìn máu chảy ra càng nhiều trên thái dương em mà sợ hãi, nước mắt lã chã rơi xuống trên gương mặt xinh đẹp lấm lem dính đất của cô. Nàng Omega hoảng loạn dùng ống tay áo của mình đè lên trên vết thương, muốn ngăn lại dòng máu tươi kia, nhưng xem chừng chẳng có tác dụng mấy. Mắt thấy cả hai ống tay áo nhanh chóng bị máu thấm đỏ hết, cô tuyệt vọng nức nở, “Phải làm sao bây giờ?”

Ha Neul lia mắt nhìn xung quanh để tìm kiếm thứ gì đó hữu ích, nhưng trong căn nhà kho này ngoại trừ những thùng đồ dùng thể thao ra thì cũng chỉ có bụi bặm. Nhìn về phía cánh cửa khép hờ, Ha Neul biết cầu cứu sự trợ giúp từ bên ngoài bây giờ không phải là một sự lựa chọn tốt trong khi cô vẫn còn đang mắc kẹt trong kì phát tình như thế này, nhưng cô biết phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cô phải giương mắt nhìn Hyung Seok cứ mất máu thế này sao? Ha Neul hít một hơi lấy sức rồi cố gắng lớn tiếng cầu cứu “Có ai ngoài đó không? Giúp tôi với!!” Tuy nhiên, vì chẳng có sức gì, thêm nữa do gào khóc phản kháng lại cho nên bây giờ cô cũng chẳng hét lên nổi, tiếng cầu cứu nhỏ bé tới đáng thương.

Ha Neul thở hổn hển, cơn nóng của kì phát tình cứ kéo tới không dứt, cô không thể đứng dậy, không thể hét, Ha Neul cảm giác như tất cả mọi thứ đều đang chống lại cô vậy. Omega mím chặt môi, run rẩy dùng cánh tay lau đi dòng nước mắt đang tuôn ra không ngừng của mình, không muốn để chúng rơi xuống mặt Hyung Seok.. Cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này.

“Tớ xin lỗi, Hyung Seok… hức, tớ xin lỗi… Đáng lẽ tớ, hức, không nên tin lời hắn mà đến đây… Tớ xin lỗi…” Ha Neul bật khóc, tiếng nức nở rấm rứt và tiếng thở khó nhọc cứ như vậy bao trùm nhà kho lạnh lẽo bằng sự tuyệt vọng.

“Ha Neul…”

“Hyung Seok!!” Ha Neul vui mừng nhìn bé con của cô vốn đang nhắm mắt nằm im bất động giờ đã hé mắt ra. Thấy em run rẩy cử động tay, cô lo lắng, “Cậu, cậu định làm gì? Hức, đừng cử động… giờ cậu yếu lắm, hức, tớ sẽ tìm cách đưa cậu ra khỏi đây.” Omega nói trong tiếng nấc, dù cả cô và em đều biết với tình trạng hiện tại của cô thì việc đưa được em ra ngoài là điều rất khó khăn.

“Thuốc… thuốc ức chế… Uống…” Khó khăn lấy ra từ trong túi áo một gói thuốc nhỏ, Hyung Seok nói, giọng nhẹ như thì thầm một mình, cũng may nơi đây yên ắng nên Ha Neul vẫn nghe rõ được lời em.

Tuy đã chuyển qua sử dụng thiếp cách trở nhưng không khi nào Hyung Seok quên mang theo một ít thuốc ức chế để đề phòng có chuyện gì đó cấp bách xảy ra. Trong hoàn cảnh này, em cảm thấy đây có lẽ là quyết định đúng đắn nhất mà em từng làm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.