Sau một buổi sáng ngồi xe thì cuối cùng đầu giờ chiều mọi người cũng tới địa điểm cắm trại. Hyung Seok vươn vai, bước xuống khỏi xe, ngồi yên một chỗ quá lâu khiến cả người em ê ẩm.
“Mọi người xếp thành hàng đi!”
Một giọng nam trẻ vang lên thu hút sự chú ý của Hyung Seok và mọi người. Tất cả quay sang phía giọng nói, nhìn thấy hai hướng đạo viên đã đứng chờ sẵn.
“Mọi người xếp thành hàng ở phía trước tôi, di chuyển đi, nhanh chân lên!” Người nói là một hướng đạo viên trẻ với gương mặt điển trai, dáng vẻ gã nghiêm nghị với hai tay chống trên hông, trông có vẻ là một người đứng đắn. Với một thân cao ráo cùng gương mặt đó của mình, gã nhanh chóng nhận được sự tán thưởng từ các Omega và Beta, những tiếng bàn tán cũng vang lên.
“Trời ơi, sao hướng đạo viên đẹp trai quá vậy nè?”
“Anh ấy là của tớ, tớ nhắm trước rồi đấy nhé!”
“Nhìn thân hình chuẩn nam thần của anh ấy kìa!”
Trái lại với gã, người hướng đạo viên béo lùn với gương mặt xấu xí đối lập hẳn ở bên cạnh lại nhận được những phản ứng không mấy tích cực.
“Eo, nhìn tên kia kìa!”
“Béo như con lợn ấy!”
“Trời ạ, sao hắn lại là hướng đạo viên của tụi mình vậy nè trời?”
Chưa biết kì cắm trại sẽ như thế nào nhưng chỉ riêng sự việc này cũng khiến tâm trạng mong đợi của Hyung Seok giảm xuống phân nửa. Em không thích việc mọi người đánh giá và dè bỉu vẻ ngoài của người khác như thế này, nhưng em cũng không làm gì được nên chỉ đành lờ nó đi thôi.
“Cái lũ dở hơi này, đẹp hơn ai mà chê người khác?” Tiếng mắng nhỏ vang lên bên cạnh khiến Hyung Seok quay sang.
Nhìn Jin Sung đang nhăn mặt, em không nhịn được khẽ bật cười. Không hiểu tại sao nhưng tâm trạng không thoải mái của bé con đã giảm được phần nào. Hyung Seok không quản được những gì người khác nghĩ nhưng chỉ cần những người thân bên cạnh em không có suy nghĩ tồi tệ như vậy là đủ rồi. Em huých nhẹ gã tuyển thủ boxing bên cạnh một cái như tỏ ý cảm ơn rồi nhanh chóng xếp vào thành hàng theo mọi người.
Nhìn bóng dáng nhỏ bé từ đứng bên cạnh chuyển sang đứng đằng trước mình, Jin Sung khịt mũi. Những lời hắn nói chủ yếu để cho Hyung Seok nghe thôi, hắn biết quá khứ không mấy dễ chịu của em khiến em có ác cảm với những người thích dè bỉu, chê bôi người khác qua vẻ bề ngoài. Hắn không thể xông lên đánh hết những kẻ đó cho em được, cho nên để em biết hắn cũng chán ghét những loại người như vậy là được rồi.
“Bọn tôi, những hướng đạo viên ở đây có thể là thiên thần hay ác quỷ tùy thuộc vào cách mọi người hành xử! Chúng tôi tin tưởng các bạn! Nhưng còn tùy trường hợp, nên để để phòng không có gì xấu xảy ra, chúng tôi sẽ kiểm tra hành lý của các bạn!”
Sau vài lời phát biểu ngắn của người hướng đạo viên trẻ tuổi, cả hai bắt đầu bắt tay vào việc kiểm tra hành lý của các học sinh, chính thức bắt đầu kì cắm trại mang đúng tính chất của lính kéo dài ba ngày hai đêm.