“Mùa đông mà đi cắm trại cái quái gì không biết?” Jin Sung khó chịu cằn nhằn. Đáng lẽ sau khi thi xong hắn có thể nghỉ ở nhà và nằm ngủ trong chăn ấm giữa mùa đông lạnh như thế này, nhưng hiện tại hắn lại phải ở đây để tham gia một kì cắm trại mùa đông chết tiệt không khác gì trại tập huấn quân sự.
“Lâu lâu được dịp đi chơi vui mà.” Hyung Seok đứng bên cạnh Jin Sung, xung quanh là những thành viên khác của khoa thời trang.
“Tập huấn quân sự trá hình thì có gì vui?” Jin Sung bĩu môi.
“Đừng có càm ràm nữa, chuẩn bị lên xe rồi kia kìa.” Ha Neul tát một cái vào cánh tay Jin Sung, sau đó nhanh chóng đứng lại bên cạnh Soo Jung, đề phòng gã tuyển thủ boxing bị đánh muốn trả thù thì đã có người yêu che chở cho cô.
Jin Sung giật giật khóe môi, giơ ngón giữa lên với cô nàng.
“Được rồi, lên xe đi mấy đứa ơi! Nhớ rõ lên đúng xe của khoa mình đấy!” Thầy giáo nói lớn, đám học sinh thở phào vì cuối cùng cũng không cần đứng xếp hàng nghe đi nghe lại những lời nhắc nhở năm nào cũng phải nghe tới thuộc lòng nữa.
Đoàn học sinh lũ lượt kéo nhau lên xe khách theo bảng dẫn của từng khoa. Hyung Seok cùng với nhóm của mình ngồi xuống ở vị trí cuối xe, chỗ còn trống duy nhất còn lại, dường như các học sinh khác đều không hẹn mà cùng dành hết những ghế cuối này cho nhóm bọn họ.
Lần đầu tiên Hyung Seok ngồi ở đây, bình thường vị trí của em đều là ghế đầu tiên bên cạnh thầy giáo, vì không ai muốn ngồi với em cả. Bây giờ thì khác rồi. Tim em còn đang đập thình thịch vì hồi hộp đây nè.
“Uống sữa không?”
“Hửm?” Hyung Seok nhìn hộp sữa được đưa tới trước mặt mình, giơ tay ra nhận theo bản năng rồi sau đó mới quay sang nhìn người ngồi bên cạnh đã đưa sữa cho mình là Jin Sung.
“Chưa ăn sáng chứ gì? Uống đi. Xe đi lâu, để bụng rỗng lát nữa lại khó chịu. Ở đây còn có bánh này.” Jin Sung thản nhiên nói, lại lấy ra từ trong túi đồ của mình vài gói bánh nhỏ, toàn bộ đều là loại mà Hyung Seok thích ăn, rõ ràng được đặc biệt chuẩn bị dành cho em.
Nó đây, chính là thứ mà em nói đến, sự dịu dàng kì lạ của Jin Sung.
Hyung Seok nhìn gã tuyển thủ boxing bằng con mắt kì lạ, nhưng đồ ăn đưa đến mồm em cũng không định từ chối, cho nên nhanh chóng gom toàn bộ đặt hết vào trong lòng mình.
Mọi người xung quanh nhìn hỗ động của hai người, nhẹ nhàng chớp mắt một cái như thể nhìn thấu hồng trần, chỉ riêng Jae Yeol ngồi phía còn lại của Hyung Seok chẳng vui vẻ gì cho cam. Nhất quyết không để cho mình là người thua cuộc, Jae Yeol cũng từ trong túi đồ của mình lấy ra một đống đồ ăn vặt mà Hyung Seok thích, nhiều gấp đôi số bánh của Jin Sung, rồi nhét vào trong lòng em.
Hyung Seok trố mắt nhìn số đồ ăn chùa chưa ăn được miếng nào lại nhiều lên, nhưng cũng không từ chối.
Vậy là khi bé con vui vẻ mở gói bánh ra để thưởng thức và lấp đầy cái bụng đói của mình, hai chàng Alpha của khoa thời trang đã bắt đầu một cuộc chiến tranh không mùi thuốc súng bằng cách trừng mắt nhìn nhau (thực tế là chỉ có Jin Sung trừng thôi, mắt Jae Yeol như thế nào thì ai mà biết.) Những người còn lại dường như đã quá quen với tình cảnh này, chỉ ngán ngẩm quay đầu đi không tiếp tục nhìn nữa.