Nói xong, gã tuyển thủ boxing không để mọi người kịp phản ứng mà ghé sát mặt vào với Hyung Suk, môi thì chu chu ra.
Trông thấy người thương sắp sửa bị ăn đậu hũ, Jae Yeol hốt hoảng ngồi bật dậy, toang kéo Jin Sung ra thì bỗng nghe một tiếng chát rõ to. Tất cả cùng một biểu cảm bất ngờ nhìn gã tuyển thủ boxing say mèm đang nằm ngã sõng soài trên đất, trên má còn hằn rõ vết năm ngón tay nhỏ, nhìn thôi đã thấy đau.
Hyung Suk với bàn tay vẫn giơ lên chưa hạ xuống, hùng hổ quát, “Định làm cái gì đấy hả thằng nát rượu?”
Cả đám bị dáng vẻ hung dữ của bé con làm cho hết hồn.
“Gì, gì mà tự nhiên căng thế?” Mi Ru chớp chớp mắt, nuốt một ngụm nước bọt. Bình thường trông thấy Hyung Suk và Jin Sung, đôi khi là Ho Bin, lời qua tiếng lại với nhau cũng nhiều, nhưng chưa bao giờ cô thấy bộ dạng căng như dây đàn này của em.
“Hyung Suk say rồi hả? Mới nhấp có một chút mà đã say rồi?” Ha Neul không chắc chắn lắm mà nói. Nghe lời cô, cộng thêm gương mặt phúng phính đỏ bừng, thậm chí cái đỏ còn lan đến tận cổ của Hyung Suk, và cả ánh mắt lờ đờ ấy nữa, cả bọn nhất trí đồng ý. Tuy nhấp có một ngụm mà đã say là trường hợp lần đầu tiên bọn họ thấy, nhưng với dáng vẻ này của Hyung Suk thì một trăm phần trăm là say rồi.
“Ai say? Thằng này chả biết say là gì nhá!” Hyung Suk hếch cằm, vung tay, lớn tiếng nói, trông rõ giống một thằng nhóc nghịch ngợm muốn gây chuyện.
“Đúng! Ai say? Ai?”
Cả nhóm giật mình khi Jin Sung, vốn đang nằm xụi lơ sau cái tát của Hyung Suk, bỗng bật phắt dậy, chỉ tay vào mọi người mà gào, đích thị là biểu hiện của một tên say rượu, rất ra dáng mấy ông chú hay sỉn quắc cần câu rồi làm phiền người khác ở mấy quán rượu rẻ tiền.
“Lee Jin Sung! Ai cho cậu chõ mồm vào hả?” Hyung Suk trợn mắt, gắt lên.
Cả nhóm nhìn hai người, không hẹn mà cùng lựa chọn ngồi im một bên xem diễn biến, còn cầm đồ ăn vốn dùng để nhắm rượu lên nhấm nháp, không khác gì mấy bà tám chuyên hóng drama, chuyện nhà người ta cũng là chuyện nhà mình.
“Tớ không…” Jin Sung lắc đầu, yếu ớt thì thào.
“Ngồi im!” Hyung Suk quát to, làm mọi người giật bắn mình, còn người bị quát Lee Jin Sung thì trực tiếp quỳ xuống luôn rồi.
“Này nhé, tôi nói cho cậu biết, tôi nhịn cậu hơi bị lâu rồi đấy. Cậu tưởng cậu cao mà ngon à? Tưởng bản thân dạy tôi đấm bốc được mấy ngày mà có quyền lên mặt à? Dám chê tôi lùn? Còn dám tét mông tôi? Cậu nghĩ cậu là ai? Hả? Cái đồ Alpha dâm dê bỉ ổi này?” Nỗi niềm thầm kín giấu trong lòng như mượn rượu bùng nổ, cứ mỗi một câu Hyung Suk lại lên một tone. Theo sự chỉ trích của em, Jin Sung cúi gằm mặt xuống như con chó nhỏ làm sai, đầy vẻ hối lỗi.
Cả bọn nhìn hai tên say rượu, bịt miệng nén cười tới run cả người. Tuy nhiên, khi nghe tới vụ tét mông thì thái độ ngay lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ. Vasco và Jae Yeol tái mặt, mấy nàng gà mẹ thì sửng sốt, đơ người trong chốc lát. Phản ứng lại trước tiên là Ha Neul, cô nàng chồm người lên như muốn tóm lấy Jin Sung nhưng bị Soo Jung cản lại.