[Alldaniel – Abo] Pheromone – Chương 37: Pheromone gỗ tuyết tùng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Alldaniel – Abo] Pheromone - Chương 37: Pheromone gỗ tuyết tùng

Hyung Suk nhìn hàng dài danh sách những thứ cần mua đã được đánh tick xanh, hài lòng gật gù cái đầu nhỏ. Vậy là em đã mua xong nguyên liệu dành cho bữa tối nay rồi, hay chính xác hơn là dành cho bữa tiệc sinh nhật nhỏ của em. Giờ chỉ còn lại một thứ duy nhất mà em cần mua nữa thôi, đó chính là đồ uống yêu thích của em, sữa socola.

Bóng dáng bé nhỏ di chuyển qua lại giữa các gian hàng sữa, gương mặt non nớt vốn tươi tỉnh bắt đầu nhăn lại. Hình như gian sữa socola bị chuyển đi đâu mất rồi mà từ nãy đến giờ em chẳng thấy đâu cả. Sau khi đến rồi lại đi lần thứ mười, xác định rằng sữa socola đã biến mất tăm, dù chẳng cam lòng lắm nhưng Hyung Suk chỉ đành thở hắt ra một hơi, quyết định thay thế nó bằng sữa chuối, thức uống em thích thứ nhì, chỉ sau sữa socola.

Bé con lụi hụi, lại bắt đầu cắm cúi đi tìm sữa chuối, ban nãy đặt hết tâm trí vào socola nên em chẳng để ý gì đến những loại khác cả. Nhưng cũng không mất quá nhiều thời gian để Hyung Suk tìm ra nó, tuy nhiên bây giờ em lại phải đối mặt với một vấn đề khó hơn. Nhìn một hàng sữa chuối ở tít trên cao, Hyung Suk lâm vào trầm mặc.

Như thế này thì làm sao mà lấy được hả???

Hyung Suk ngó nghiêng xung quanh, sau khi xác nhận không có ai ở đây em mới quay lại nhìn gian hàng, đôi chân nhỏ nhón lên một chút, tay vươn lên cao, nhưng cũng chỉ chới với giữa không trung chứ không chạm tới được vỉ sữa. Em khó chịu bặm môi, chân cố nhón lên thêm chút nữa nhưng cũng chẳng thay đổi được gì.

Không lẽ giờ lại đi tìm cái ghế để đứng?

Đương lúc Hyung Suk còn phân vân xem có nên đi lấy ghế thật không thì em bỗng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Não còn chưa load xong để kịp nhận ra chuyện gì thì bé con đã cảm nhận được hơi ấm đến từ ngay phía sau lưng mình. Bóng hình cao lớn đổ xuống, hương pheromone mùi gỗ tuyết tùng phảng phất, như có ý thức mà vờn xung quanh Hyung Suk, khiến em cảm giác tựa như mình đang bị ôm vào lòng.

Lại là mùi hương này… Mình đã thấy ở đâu rồi nhỉ?

Người đứng phía sau vươn tay ra, dễ dàng lấy xuống một vỉ sữa chuối mà Hyung Suk kéo hết cả chiều dài cơ thể mình cũng không lấy được. Bé con nhìn chằm chằm vào vỉ sữa trên tay người kia, từ khi còn ở trên giá cho tới khi hạ xuống, bỗng nhiên cảm thấy có chút tức tối. Em cố hết sức cũng lấy không nổi mà người này chỉ cần vươn tay một cái cũng có thể dễ dàng lấy được là sao? Cái gian hàng này chắc chắn được tạo ra để hành hạ những người có chiều cao ‘hơi hơi khiêm tốn’ như em mà.

“Cậu muốn lấy cái này hả?”

Giọng nam dịu dàng vang lên ngay bên tai khiến Hyung Suk hoàn hồn, lúc bấy giờ em mới nhận ra tư thế hiện tại của cả hai ám muội như thế nào. Em vội vàng dịch chân, khiến giữa hai người tách ra một khoảng trống vừa đủ, không để ý đến ánh mắt tiếc nuối thoáng qua của nam Alpha, em ngượng ngùng đưa tay ra nhận lấy vỉ sữa mà người cao hơn đưa cho.

“Đúng rồi, cảm ơn cậu.” Hyung Suk hơi ngước mắt lên, mỉm cười trả lời, đổi lại được nụ cười dịu dàng của Alpha.

Cao quá.

Bé con nghĩ thầm trong đầu. May mà em đứng cách ra một khoảng rồi, chứ không để ngước lên nhìn được hắn có mà hỏng cả cổ mất.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.