“Tại sao mày vẫn ở đây?”
“Bạn nói gì mình không hiểu gì cả?”
Hyung Suk kéo tay Gun lại trước khi gã lao vào Goo và bắt đầu một cuộc chiến.
Trời ạ, hai người này có thể nào làm ơn ngừng gây gổ trong một khoảng thời gian được không?
Hyung Suk chán chường nghĩ. Nếu như bọn họ định choảng nhau ở nơi nào đó vắng vẻ thì em không định can thiệp vào đâu, nhưng hãy tự giác được cả đám đang ở giữa đường đi chứ. Người qua kẻ lại thì đông đúc, bọn họ không ngại nhưng em đi cùng biết ngại mà.
Theo kế hoạch của Gun thì sau khi giải quyết xong bữa trưa gã và Hyung Suk sẽ tách ra khỏi Goo và tiếp tục buổi hẹn hò dài 8 tiếng (mà chỉ còn chưa đầy 5 tiếng) của mình. Nhưng đó chỉ là kế hoạch của gã thôi. Tên đàn ông tóc vàng dai như đỉa dường như đã quyết định dính lấy hai người họ cả ngày hôm nay, làm thế nào cũng không chịu rời đi.
Cũng bởi vậy mà từ nãy đến giờ, Hyung Suk bị kẹp ở giữa hai người họ, phải nghe cả hai lời qua tiếng lại chửi rủa nhau trong sự bất lực.
Không biết Gun có biết là gã đang tự phá vỡ hình tượng lạnh lùng của bản thân trong lòng Hyung Suk hay không? Còn Goo, gã đàn ông tóc vàng đó hoàn toàn là một tên cợt nhả lắm mồm không sai vào đâu được.
“Hai người dừng cãi nhau một tí thì chết à?” Phải bất lực lắm Hyung Suk mới lựa chọn thốt ra miệng câu ấy. Em chưa thấy ai có đam mê gây lộn với nhau nhiều như hai người này. Đi cùng cả hai có vài tiếng thôi mà em nhức hết cả đầu.
“Nghe thấy chưa? Thằng khốn mắt đen? Nói mày đấy.”
“Nín. Nếu đéo phải do mày thì bây giờ chúng ta đã đang ngồi trên xe chứ không phải cuốc bộ rồi.”
“Cái đéo? Có mà tại mày ấy. Mày là người đã đấm vỡ cửa kính xe còn gì.”
“Nếu không phải do mày cứ lải nhải mãi thì tao đã không đấm.”
Hai người thậm chí có thể cãi nhau vì bất cứ lí do gì luôn hả? Làm ơn nín họng hết giùm cái đi.
Tuy phun tào trong đầu là vậy nhưng Hyung Suk cũng không dám nói ra miệng thật. Ban nãy em đã nhìn cảnh hai người đàn ông này đấm nhau dưới gara của trung tâm thương mại, người thì đạp vỡ tường, người thì đấm vỡ kính. Em chưa ăn gan hùm mật gấu đâu mà dám nói thế với hai ổng.
Cũng vì sự cố ở trung tâm thương mại nên giờ mới có cảnh cả ba vừa đi bộ vừa cãi nhau như thế này (đính chính, hai gã điên kia cãi nhau, Hyung Suk tội nghiệp bị kẹp ở giữa. Ai đó cứu em ra, làm ơn.) Lâu lâu lại có ánh mắt lạ lùng của người qua đường chiếu tới khiến Hyung Suk chỉ muốn đội túi giấy vào một lần nữa luôn cho xong. (Bảo bối mệt tâm nhưng bảo bối không nói.)
Nhìn thấy đồn cảnh sát ở ngay trước mặt, Hyung Suk bắt đầu căn nhắc xem mình có nên kéo hai gã này vào trong đó hay không? Chứ tai em nó bảo nó sắp ung thư đến nơi rồi.
“Seok! Seok!”
Bước chân Hyung Suk khựng lại khi em cảm nhận được có gì đó ôm lấy chân mình, đi kèm theo giọng trẻ con rạng rỡ quen thuộc. Bé con cúi đầu xuống, bắt gặp một bé con khác (đúng nghĩa) đang ôm lấy chân mình, cười toe toét.