“Mẹ ơi cái anh đằng kia-”
“Đừng nhìn con. Đi nhanh đi.” Bà mẹ trẻ lấy tay che mắt cô con gái nhỏ đang tò mò, dắt theo con bé bước vội đi.
Mọi người xung quanh nhìn về phía cặp đôi đáng chú ý nhất trong trung tâm thương mại, ai nấy đều có cùng một biểu cảm, hoặc là cạn lời, hoặc là hoài nghi nhân sinh, nhìn xong nhanh chóng quay mặt đi, nhưng lại không nhịn được tò mò quay lại nhìn lần nữa.
“Anh cứ nhất thiết phải làm như thế này à?”
“Ừ.”
Hyung Suk triệt để im lặng. Ừ thì em thừa nhận là bộ đồ hôm nay em mặc xấu (kinh khủng khiếp), thậm chí theo lời người đàn ông này là “một bãi rác, thảm họa thời trang, không ai nỡ nhìn” nhưng gã có cần thiết phải ụp túi giấy vào đầu em hay không???
Không cần nhìn thì Hyung Suk cũng biết mọi người đang nhìn bọn em bằng con mắt như thế nào rồi. Bộ gã tưởng làm như thế này thì bớt xấu hổ hơn hả?
Giờ thì thay vì nhìn vào em như một thảm họa thời trang thì mọi người sẽ nhìn em như một tên thần kinh. Tuyệt vời, cảm ơn rất nhiều.
Làm “sinh vật lạ” thu hút ánh nhìn của người khác một hồi, cuối cùng Gun cũng đã tìm thấy một cửa hàng quần áo ưng ý và dắt Hyung Suk vào. Gã vươn tay, kéo túi giấy trên đầu em ra. Sau một khoảng thời gian ngắn “mù tạm thời” vì bị túi giấy che mặt, cuối cùng bé con cũng nhìn thấy ánh sáng, thế nhưng thứ đầu tiên mà em bắt gặp lại là ánh mắt kì dị của nhân viên cửa hàng, lòng Hyung Suk lạnh như tro tàn.
Như không cảm nhận được bầu không khí tuyệt vọng bao quanh bé con, Gun thản nhiên đẩy em vào trong khoang thay đồ, “Đợi. Tôi lấy quần áo cho cậu.”
Sao anh không giết tôi luôn đi cho xong.
Hyung Suk gào thét trong lòng, ngoài mặt thì vẫn vô cảm làm theo lời gã. Em cảm thấy mình đã không còn gì để mất nữa rồi…
Cũng không mất nhiều thời gian để Gun tìm cho Hyung Suk một bộ đồ phù hợp, nói thẳng ra thì trong cửa hàng này tiện tay vớ lấy một bộ cũng đẹp hơn chục lần cái bộ mà nhóc con kia đang mặc nên gã chẳng phải tốn thời gian làm gì.
Nhận lấy một chiếc quần jean rộng tối màu cùng một chiếc áo sơ mi trắng từ Gun, Hyung Suk chẹp miệng, nhanh chóng trút bỏ đống quần áo khiến người ta gai mắt kia ra rồi thay đồ mới vào.
Đúng là câu nói người đẹp vì lụa không bao giờ sai. Khi Hyung Suk bước ra khỏi khoang thay đồ, nữ nhân viên mới vừa rồi còn còn nhìn em bằng ánh mắt kì quặc đã trố mắt ra. Ban nãy vì bị đống đồ quê mùa kia và cái túi giấy ụp đầu gây chú ý nên cô nàng không để ý đến khuôn mặt của nhóc con này, nhưng ngược lại, người đi cùng em thì cô nhìn rõ, còn tự hỏi tại sao một người đàn ông cực phẩm như gã lại bắt cặp với một tên nhà quê như em. Nhưng hóa ra chỉ có cô suy nghĩ nông cạn thôi. Đây rõ ràng là một bé con xinh xắn mà!!!
Nghĩ đến thiếu niên đẹp hẳn ra thế này một phần là do quần áo của cửa hàng mình, nữ nhân viên mặc danh cảm thấy tự hào.
Gun nhìn bé con chỉ thay ra một cái áo và một cái quần thôi mà khí chất toàn thân đã khác hẳn, từ một tên nhóc quê mùa cục mịch thăng cấp thẳng lên thành một thiếu niên đẹp trai tươi sáng, cảm thấy rất hài lòng.