“Ăn kem của tôi thì không được bơ tôi nữa đâu đấy.” Jin Sung vươn tay nhéo má Hyung Suk, ngay lập tức bị em hất ra, kèm theo cái liếc xéo đanh đá, can tội cản trở người đang ăn.
Mi Jin, Ha Neul và Jae Yeol cũng ngồi bên cạnh em cùng túi đồ ăn Jin Sung vừa mua, năm người tạo thành một nhóm nhỏ. Hoàng tử khoa thời trang vẫn dịu dàng như mọi ngày, không ăn nhưng cũng yên vị bên cạnh Hyung Suk, tay cầm bịch khăn giấy, lâu lâu lại rút một tờ ra lau cho bé con ăn tới kem dính trên miệng mà không biết.
Cả lớp nhìn tổ hợp năm người hài hòa, nếu không tính tên bạo chúa Jin Sung thi thoảng lại nghiến răng nghiến lợi nhìn Jae Yeol ra thì cũng được coi là hài hòa.
Hyung Suk không để ý đến chiến tranh ngầm giữa hai người (hoặc chiến tranh đơn phương từ phía Jin Sung), chỉ trung thành với cây kem của mình, tay thì lướt điện thoại, nhìn qua lại giữa các style quần áo khác nhau hiển thị trên màn hình. Em phải tự lo vụ quần áo ở buổi biểu diễn lễ hội trường, điều đó khiến em rầu hết cả người.
Cạch.
Đột nhiên, cánh cửa lớp mở ra, thu hút sự chú ý của mọi người, bao gồm cả Hyung Suk. Em hướng mắt ra cửa, bắt gặp bóng dáng nhỏ bé quen thuộc của cậu bạn khoa thanh nhạc.
“Duk Hwa? Có chuyện gì vậy?” Hyung Suk mở lời.
Duk Hwa nhìn Hyung Suk, chính xác hơn là nhìn cây kem ăn dở trên tay em, rồi lại nhìn xuống hai cây kem khác ở trên bàn trước mặt em, mấp máy môi ậm ờ, không biết nói sao để nghe không thô lỗ, nhưng rốt cuộc chỉ có thể nói thẳng, “Hyung Suk à, cậu phải giữ giọng, ăn nhiều kem quá không tốt đâu…”
Nghe lời cậu nói, Hyung Suk vô thức sờ vào cổ họng. Đúng là hôm nay cổ họng em không được thoải mái cho lắm… Nhưng kem ngon quá, bỏ thì phí lắm. Nhưng Duk Hwa nói đúng, sắp tới lễ hội rồi, lỡ em bị đau họng thì sao? Nhưng kem…
Bé con ham ăn rơi vào tình trạng rối rắm.
Vậy là mọi người được nhìn thấy cảnh Hyung Suk cứ nhìn chằm chằm vào cây kem, bắt đầu đấu tranh tâm lý một cách dữ dội. Rõ ràng rất thèm thuồng nhưng lại không dám ăn. Vẻ mặt đáng thương như con mèo cụp tai.
Đáng yêu quá đi mất!!!
Cả đám đồng loạt ôm tim.
Jin Sung nhìn dáng vẻ tội nghiệp của em thì hơi sốt ruột, dù không hiểu gì nhưng cũng quay sang trừng Duk Hwa bằng ánh mắt hung ác khiến cậu run cả người. Gã tuyển thủ boxing hất hất cằm về phía Hyung Suk, ngụ ý gì thì chắc ai cũng hiểu.
“Ăn, ăn một chút cũng không sao. Chỉ cần không nhiều quá là được.” Duk Hwa nuốt nước bọt, run rẩy nói.
Nghe được ăn, con mèo con đang cụp tai trở nên tươi tỉnh lại ngay. Mặc dù không được ăn nhiều vẫn khiến em hơi uể oải, nhưng thà ít còn hơn không.
“Mà, cậu đến lớp tớ làm gì đấy?” Hyung Suk cắn một miếng kem, hỏi.
“À, tớ đã thay đổi lời của bài hát một chút nên muốn mang đến cho cậu xem.” Duk Hwa run rẩy đi vào trong ánh nhìn chăm chú của mọi người (nhất là Lee Jin Sung), đưa cho Hyung Suk một tập giấy nhỏ.