[Alldaniel – Abo] Pheromone – Chương 20: Dỗ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 29 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Alldaniel – Abo] Pheromone - Chương 20: Dỗ

Câu chuyện quá khứ đã kết thúc, Hyung Suk cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Đúng như cảm giác của hai cô bạn thân, bao lâu nay tâm sự chất chứa trong lòng em nặng nề khiến em mệt mỏi.

Có thể người khác sẽ thấy chuyện đó chả đáng là bao, nhưng với Hyung Suk, người từng có quãng đời học sinh dài dằng dẵng đầy thảm hại thì khác. Bị chửi rủa, đánh đập, bị ghét bỏ, cô lập chỉ vì có ngoại hình không mấy được lòng người khác, cuộc sống của em đã từng như địa ngục.

Nói thì sợ mọi người không tin chứ em đã từng có suy nghĩ dại dột muốn tự tử. Nhưng đương nhiên là em đã không làm như thế. Em yêu mẹ của em đến nhường nào, sao em nỡ để bà rơi nước mắt một lần nữa vì mất đi người thân được?

Hyung Suk thầm cảm thấy may mắn vì khi đó em đã nghĩ thông suốt, chứ nếu không thì bây giờ em làm sao gặp được những người bạn mới tuyệt vời thế này được?

Hyung Suk chưa từng kể cho ai, nhất là mẹ em, em không muốn bản thân trở thành một gánh nặng. Cũng bởi vậy quá khứ như đã trở thành một ngọn núi vô hình đè nặng trong lồng ngực em. Hơn thế nữa em còn phải giấu đi chuyện giới tính của bản thân đã thay đổi.

Hyung Suk không ngại trở thành một Omega, thậm chí phần nào em vui vì điều đó. Nhưng em biết mẹ em thì khác và em không muốn mẹ buồn. Em biết mẹ vẫn sẽ chấp nhận em và yêu em như cũ, nhưng nỗi sợ trong quá khứ sẽ quay về. Mẹ sẽ phải sống trong sự bất an rằng ai đó có thể mang em đi khỏi bà và làm hại em.

Hyung Suk đã có một cuộc sống mới, có bạn bè mới, không phải là em không vui, em rất vui là đằng khác. Nhưng điều đó không có nghĩa là ngọn núi ấy đã biến mất. Nó vẫn đè nặng trong lồng ngực em, chỉ là nó không hiện hình ra mà thôi.

Nhưng hiện tại thì khác, sau khi được thoải mái tâm sự về tất cả mọi thứ, Hyung Suk cảm nhận được ngọn núi ấy đã tan biến dần đi. Có lẽ mọi người nói đúng, chỉ cần nói ra được những gì chất chứa trong lòng thì sẽ thoải mái hơn thôi.

Hyung Suk nghĩ giờ em đã có thể tận hưởng mọi thứ một cách trọn vẹn hơn rồi.

Vấn đề hiện tại là em phải làm sao để an ủi hai cô nàng đang rơm rớm nước mắt như sắp khóc đây?

Mi Jin thì còn đỡ, cô nàng chỉ xoa xoa mái tóc em đầy thương tiếc (Hyung Suk có ảo giác cô ấy coi mình như chó con ấy…), chứ Ha Neul thì ôm chặt lấy cổ em luôn, lâu lâu còn hôn tóc em nữa. Hyung Suk nói thật, không khác gì mẹ em cả.

Hai mỹ nhân của khoa thời trang giờ nhìn còn thương tâm hơn cả đương sự là em đây.

\”Haiz, hai cậu đừng có khóc. Chuyện qua rồi mà, giờ tớ không sao nữa đâu.\” Hyung Suk nhẹ giọng an ủi, chỉ sợ lại động đến dây thần kinh mẫn cảm nào đó của hai cô nàng. Chẳng hiểu sao em lại phải đi an ủi người khác trong khi chính em mới là người đã trải qua tất cả những chuyện đó. Lạ đời quá đi mất.

Lén lút tạc mao một trận vậy thôi, chứ thực ra Hyung Suk vui lắm. Có những người bạn thực sự quan tâm đến mình thì ai mà không vui cho được.

\”Tớ sẽ không để những chuyện đó xảy ra với cậu một lần nữa đâu. Nếu có kẻ nào dám làm gì cậu thì cậu phải nói với tớ. Tớ, tuy tớ không làm gì được nhưng tớ có Soo Jung, cậu ấy có thể!\” Ha Neul chém đinh chặt sắt mà nói, không hề có chút tự giác nào là bản thân đang dựa hơi người yêu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.