\”Cái gì chứ, tại sao tôi phải đem cơm cho cậu ta\” Baji nhăn mặt vô cùng khó chịu nói
\”Cậu chủ à, thiếu phu nhân đóng phim cực khổ như vậy cậu phải thương tiếc cậu ấy chứ, hơn hết cơm của đoàn phim khó ăn như vậy sao có thể để cho cậu ấy ăn\”
\”Như vậy thì ông đi đi, liên quan gì đến tôi\” Baji tâm đã động nhưng miệng vẫn cứng như cũ
Quản gia thở dài chán nản nói \”như vậy tôi gọi Anna đến đưa cơm cho cậu ấy vậy\”
Khóe miệng Baji khẽ giật tay vươn ra cầm lấy hộp cơm trên tay quản gia, nam nhân giả bộ khó chịu nói
\”Được rồi …..đ..đưa tôi lát nữa đi công việc tiện đường sẽ đưa cho cậu ta, không cần phiền phức người khác\”
Quản gia cười cười, hiểu ý nói \”như vậy làm phiền rồi cậu chủ\”
\”Ừm\”
Baji lạnh nhạt đáp lời, cầm hộp cơm đi ra khỏi nhà
Quản gia nhìn theo bóng lưng nam nhân, buồn cười lắc đầu
\”Thật là …..\”
Takemichi hiện tại đang vật lộn với phân cảnh đầu tiên của bản thân, em không ngờ đóng phim lại khó như vậy liên tục bị NG khiến thiếu niên vô cùng áp lực vốn dĩ đây chỉ là một phân cảnh nhỏ của phim
\”Một lần nữa\” đạo diễn hô lớn một tiếng
Takemichi hít sâu một hơi thở lỏng cơ mặt, em vươn tay cầm lấy bút nhẹ nhàng viết viết vài đường
\”Cắt\”
Takemichi bất lực buông bút, em thở dài phiền não, đây là phân cảnh mở màn cho bộ phim, hình ảnh thái tử Arai Haruki ngồi trong phòng luyện chữ mà thôi vì cái gì em đã quay đến lần thứ 9 vẫn không được vậy hả
\”Nghĩ ngơi đi buổi chiều bắt đầu diễn lại\”
Umi nghe vậy lặp tức chạy đến đỡ Takemichi đi vào trong, thấy vẻ mặt em ủ dột như vậy thiếu niên liền nhanh chóng an ủi
\”Takemichi anh đừng gấp, lúc nãy tôi xem anh diễn thật sự không có tệ chỉ là đạo diễn yêu cầu quá cao mà thôi\”
Takemichi nghe vậy kiền lắc đầu cười khổ
\”Tôi đương nhiên biết năng lực bản thân đến đâu, đạo diễn không mắng tôi đã là nể mặt tôi rồi\”
\”Hanagaki cậu đến đây một chút tôi có chuyện muốn nói\” không biết từ bao giờ đạo diễn đã đi đến, ông dùng vẻ mặt nghiêm khắc nhìn em
\”Vâng ạ\” Takemichi vỗ vai Umi an ủi liền nhanh chóng đi theo đạo diễn
\”Cậu có biết vì sao bản thân bị NG như vậy không\”
Takemichi cúi đầu nhỏ giọng đáp \”là do tôi không có kỹ năng ạ, tôi xin lỗi vì đã làm mất thời gian của mọi người\”
Đạo diễn thở dài lắc đầu ngao ngán, ông nói
\”Không phải là do cậu không có kỹ năng, tôi đã xem mấy bộ phim trước đây cậu diễn, tôi cảm thấy cậu không thật sự yêu thích cái nghề này, nếu cậu yêu thích nó tự nhiên sẽ làm được, cậu không đặt tâm vào nghề diễn nhìn cậu giống như đang làm nhiệm vụ hơn\”