[Allboytakemichi] Xuyên Qua Đã Được Gả Đi – Chương 17 Mua núi chứa tranh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Allboytakemichi] Xuyên Qua Đã Được Gả Đi - Chương 17 Mua núi chứa tranh

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, thế giới trong mắt Chifuyu đột nhiên mờ nhạt, dường như nam nhân không gì có thể rực rỡ như Takemichi của anh cả

Chỉ thấy thiếu niên hoảng loạn rời tầm mắt, nhỏ giọng nói

\”Xin lỗi anh nói gì vậy tôi không hiểu, tôi đi trước\”

Em nói dứt câu liền quay người rời đi, bước chân vô cùng hỗn loạn, chỉ thấy bóng dáng thiếu niên khuất dần cũng đem theo hi vọng duy nhất của Chifuyu phá nát

Nam nhân đờ người nhìn thiếu bóng lưng em, người kia không nhận ra anh sao, hay là anh chẳng đủ quan trọng cho em để trong lòng, suy nghĩ vừa lóe lên liền bị Chifuyu phủi bỏ, không thể đâu Takemichi và anh thân thiết như vậy em sao có thể không để anh trong lòng

Sau khi cùng Chifuyu nói chuyện, Takemichi không thể tập trung vào vai diễn được, diễn lỗi vô số lần khiến đạo diễn phải để em về nhà nghỉ ngơi sớm

Takemichi ủ rũ ngồi trên ghế để Umi xoa bóp chân cho mình, trời đột nhiên trở lạnh khiến chân em đau nhứt vô cùng, có lẽ là di chứng của cơ thể

\”Umi đừng xoa nữa, tôi không còn đau nữa, nhanh đi nghỉ ngơi đi\” Takemichi vì không muốn Umi cực khổ liền nói dối với cậu, em thật sự rất thích đứa trẻ này vô cùng ngoan ngoãn, nhiệt tình, còn rất có trách nhiệm

\”Không sao tôi giúp anh xoa bóp thêm chút nữa, chân đau sao có thể diễn tốt được\” Umi kiên trì nói

Takemichi nghiêm giọng nói \”Umi tôi nói cậu không nghe sao, nhanh đi ăn cơm cho tôi cạu từ sáng đến giờ chưa ăn gì đúng không\”

\”M…một lát sẽ ăn\”

\”Không được như vậy rất dễ đau bao tử, ngoan nhanh đi ăn đi tôi ở đây chờ cậu\” Takemichi nói xong liền hướng cậu cười một cái

\”Đ…được rồi\” Umi cuối cùng cũng không đấu lại mị lực của tiểu minh tinh nhà mình, mà ngoan ngoãn đi ăn cơm

Takemichi thấy người đi rồi mới thở dài nhẹ nhõm, em thẳng thờ ngồi đó, trong đầu bất giác nhớ đến câu nói kia của Chifuyu, nam nhân gọi em \’cộng sự\’ như vậy có phải hay không anh cũng giống em mà xuyên qua, hoặc là đấy chỉ là một câu gọi giỡn chơi, dù sao Takemichi tuyệt đối không nhận bừa Chifuyu chỉ vì một tiếng \’cộng sự\’ ít nhất chính em sẽ đi tìm hiểu người này

\”Có chuyện không vui\” từ bao giờ Hakkai đã đăng trước mặt em

Takemichi khẽ lắc đầu, vẻ mặt rầu rĩ

\”Cậu đi theo tôi\” Hakkai đột nhiên nắm lấy tay Takemichi kéo đi, trước sự ngỡ ngàng của mọi người cứ như vậy mà đem người rời đi

\”Anh lại phát điên cái gì\” Takemichi nhíu mày chán ghét nói

Hakkai không để ý đến ánh mắt đầy kì thị của thiếu niên, mà trực tiếp đem người đẩy vào xe, còn thuận tay giúp eo thắt dây an toàn, làm xong liền đem cửa xe đóng lại

Takemichi cũng lười phản ứng mà để người chở đi, chân em lại đau rồi đây, rất nhanh nam nhân đã chở em ra khỏi đường lớn, chạy thẳng lên núi

Thiếu niên đưa mắt nhìn hàng cây um tùm, lên tiếng cười nhạo

\”Định giết tôi trừ hại cho dân à\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.