Ai Sợ Ai – Quân Ước – Chương 56 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 66 lượt xem
  • 11 tháng trước

Ai Sợ Ai – Quân Ước - Chương 56

BẠN ĐANG ĐỌC

AI SỢ AI
Tác giả: Quân Ước
Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, sủng, tình chị em, đô thị tình duyên, giới giải trí, HE.
Nguồn: http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=3459702
Chuyển ngữ: Canhthitde
\”Mấy năm nay Ân Dao sống một…

Hơn một giờ chiều, Ân Dao đến sân bay. Điện thoại khôi phục kết nối, âm báo tin nhắn reo liên tục, cô xem xong mấy tin Wechat thì ngơ ngác.

Số của Tiết Phùng Phùng gọi tới.

Ân Dao chạy ra cổng gặp cô ấy.

Vừa chạm mặt, Tiết Phùng Phùng liền hỏi: \”Lên mạng chưa?\”

\”Chưa lên.\”

\”Được.\” Tiết Phùng Phùng xách vali.

Ngồi trên xe, cô ấy chỉ thuật lại ngắn gọn tình hình với Ân Dao và dặn dò: \”Lịch chụp sáng mai không có cách nào hủy bỏ. Hôm nay cô đừng đụng tới điện thoại, đừng xem gì hết. Tôi đưa cô về ngủ một giấc ngon lành… Tôi đã liên lạc với người đại diện của cậu ta, chuyện này bọn tôi đang xử lý.\”

Ân Dao không hỏi giải quyết thế nào, cô chưa tận mắt thấy những lời bàn luận kia nên chưa có cảm giác chân thực. Nhưng trông dáng vẻ Tiết Phùng Phùng, hẳn là chuyện rất tồi tệ. Ân Dao hiểu, với riêng cô mà nói, chỉ cần không ngó tới thì những lời đàm tiếu kia không có ảnh hưởng gì thực tế. Nhưng đứng ở góc độ của Tiết Phùng Phùng, hình tượng của cô và lợi ích của studio ràng buộc lẫn nhau, cho nên dĩ nhiên việc này được cho là mối nguy không nhỏ. Bởi thế, Ân Dao chợt nghĩ đến Tiêu Việt…. Có thể tưởng tượng ra được vì mối quan hệ của họ mà những tranh luận liên quan tới cô không thể không ảnh hưởng chút nào tới anh.

\”Vậy Tiêu Việt…\” Cô vừa lên tiếng, Tiết Phùng Phùng đã tiếp lời: \”Cậu ta có gọi tới, tôi đã nói rồi, bảo hôm nay đừng làm phiền cô, có chuyện gì thì đợi ngày mai cậu ta về rồi hẵng nói.\”

Ân Dao nghe khẩu khí cô ấy khi nhắc đến Tiêu Việt không tốt lắm. Dừng một chút, cô nói khẽ: \”Cũng đâu phải lỗi của anh ấy…\”

Tiết Phùng Phùng từ chối cho ý kiến, lái xe ra ngoài. Chừng qua ba bốn phút cô ấy mới mở miệng: \”Quả thực ban đầu tôi đã nghĩ hai người bên nhau, tương lai Yin Studio có thể nhờ sự nổi tiếng của cậu ta, nhưng hiện giờ tôi cảm thấy nổi tiếng như vậy không cần cũng được. Không chỉ nhắc đến việc riêng tư, tới chuyện mẹ cô qua đời cũng muốn lấy ra bàn. Bới móc nỗi đau của người ta như là lột da róc xương, trước đó rơi xuống đầu người khác tôi không có cảm giác gì, bây giờ tới lượt cô mới biết là không nhịn nổi.\”

Vốn tưởng cô ấy rầu rĩ vì ảnh hưởng đến studio, không ngờ là do cô ấy chịu không được chuyện này.

\”Phùng Phùng\” Ân Dao nói: \”Không nghiêm trọng vậy đâu, tôi không xem là được.\”

Tiết Phùng Phùng ở cùng Ân Dao đến tối mới về. Ân Dao nghe lời cô ấy không lên mạng, nhưng trong điện thoại có một vài tin nhắn, cô lại xem một chút, sau đó trả lời Hoàng Uyển Thịnh một tin. Lướt xuôi theo danh sách, cô ấn mở khung chat, dừng mắt ở đoạn đối thoại với Tiêu Việt chiều tối hôm qua. Không biết có phải là Tiết Phùng Phùng hăm dọa anh không mà anh nghe lời như thế, thật sự không tìm cô. Ân Dao xem thời gian, cô đoán giờ này có lẽ anh còn ở trong núi. Hai ngày trước khi đóng máy phải quay liên tục suốt đêm, đêm nay anh cũng không có thời gian ngủ. Cô cảm thấy Tiết Phùng Phùng nói đúng, có chuyện gì thì để ngày mai rồi nói, chí ít phải để anh hoàn thành công việc thật tốt. Chuyến bay dài đằng đẵng mười mấy tiếng hoàn toàn khiến cả người rã rời, cô tắt điện thoại đi về phòng ngủ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.