Ai Sợ Ai – Quân Ước – Chương 51 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 46 lượt xem
  • 11 tháng trước

Ai Sợ Ai – Quân Ước - Chương 51

BẠN ĐANG ĐỌC

AI SỢ AI
Tác giả: Quân Ước
Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, sủng, tình chị em, đô thị tình duyên, giới giải trí, HE.
Nguồn: http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=3459702
Chuyển ngữ: Canhthitde
\”Mấy năm nay Ân Dao sống một…

Chập tối lúc gặp nhau, cô lấy lý do là \”chỉ tới chơi một chuyến, du lịch\”, rõ ràng là cái cớ rất gượng ép. Ân Dao cũng chẳng biết mình vì cớ gì, có lẽ là cảm thấy mới tách ra mấy ngày mà cứ vậy lên máy bay đuổi theo thì có vẻ quá bám anh, quá mất mặt?

Dù sao, giờ phút này sau khi nói lời thật lòng thì cô không còn quan tâm mặt mũi gì nữa. Thậm chí thẳng thắn quá mức, giọng cô ngái ngủ gọi tên anh: \”Tiêu Việt…\”

Anh ừ một tiếng, nghe cô nửa là bất đắc dĩ nửa rầu rầu nói: \”Hình như em không thể rời xa anh, làm sao bây giờ đây?\”

Tiêu Việt giật mình, bỗng nhiên trong lòng như bị thứ gì nóng hổi xoa nhẹ một cái. Trong bóng đêm, anh cúi đầu xuống kề mặt cô, tìm tới miệng của cô chạm một cái, lại chạm thêm cái nữa. Tất cả cảm xúc đều đặt vào đó.

\”Vậy thì đừng rời xa.\” Anh nói.

Ân Dao hưởng thụ cảm giác được anh thân mật, nhưng lại cảm thấy bản thân ngày càng đắm chìm. Tương lai thật đáng quan ngại, với tính chất công việc của anh mà có bạn gái bám người, quả thực rất đáng sợ.

\”… Vốn dĩ anh về nhà ăn Tết, em không muốn làm phiền, nhưng mà…\”

Nhưng mà gì nữa? Sự thật bày trước mắt rồi.

\”Ân Dao.\” Tiêu Việt nghe ra sự rối rắm trong giọng nói của cô, anh thẳng thắn nói: \”Anh thích em thế này, lúc nào em muốn thì đều có thể tìm anh”. Anh cúi đầu hôn lần nữa, tâm tình vui vẻ tiếp tục lan tràn.

Sức mạnh của lời đường mật rất mạnh mẽ, anh đã thành công trấn an lo lắng nhỏ bé của Ân Dao.

Bầu không khí quá tốt, Ân Dao không còn buồn ngủ nữa, cô hôn đáp lại anh: \”Em chưa muốn ngủ.\”

Cô định bụng giúp anh cởi quần áo nhưng bị ngăn lại.

\”Em mang theo sao?\”

\”Cái gì?\” Cô hỏi xong mới phản ứng kịp: \”Có mang theo, trong vali. Vali của em ở khách sạn.\”

\”…Trong nhà anh cũng không có.\” Tiêu Việt bật đèn tường trên đầu giường, chống khuỷu tay ngồi dậy: \”Anh ra ngoài mua.\”

\”Giờ này?\” Ân Dao cũng ngồi dậy, vén mái tóc rối tung ra sau tai, nhìn điện thoại.

Hai giờ rưỡi sáng. Khuya quá. Còn phải tìm cửa hàng tiện lợi thâu đêm. Thật ra cũng đâu nhất định phải làm, Ân Dao đặt điện thoại xuống nói: \”Thôi bỏ đi, đừng đi nữa.\” Nhìn thấy ánh mắt của anh, cô cười: \”Sao vậy, anh muốn hả?\”

Tiêu Việt không nói.

Ân Dao tự động lí giải suy nghĩ của anh, cảm thấy anh muốn, cô bèn nói: \”Vậy em giúp anh?\”

Tiêu Việt lắc đầu: \”Ngủ đi.\” Anh lại tắt đèn.

Nhưng mà vừa nằm xuống, thân thể gần kề nhau, Ân Dao liền phát hiện anh có phản ứng, còn rất rõ ràng nữa. Thế này làm sao mà ngủ được?

\”Anh định cứ để vậy chờ nó tự xuống sao?\” Cô thì thầm hỏi anh.

Tiêu Việt ừ khẽ.

\”Không khó chịu hả?\” Ân Dao hơi không hiểu: \”Em biết anh tự chủ rất tốt, có điều… Không cần thiết đâu, anh biết em có cách giúp anh mà.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.