— Kẻ tám lạng, người nửa cân. —
Sau khi Tô Du Du rời đi, Lâm Thần Dã lại mở TV lên.
Hắn thừa nhận bản thân không phải người thuần khiết gì, càng không phải thánh nhân, hắn chính là thèm thuồng cơ thể của trúc mã.
Lục Tê Nhiên khi nghiêm túc là đẹp nhất, đặc biệt là lúc mặc âu phục, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, nếu lại đeo thêm kính gọng bạc thì đúng chuẩn kiểu văn nhã bại hoại.
Giá mà có thể chơi trò \”phòng làm việc âu phục play\” với anh ấy thì tốt biết bao…
Lâm Thần Dã dựa lưng vào ghế.
Không biết có phải do tuổi tác hay không, hắn phát hiện gần đây mình khao khát chuyện này nhiều hơn hẳn trước kia.
Mỗi khi nhìn thấy chút dấu hiệu, hắn thậm chí có thể tự xây dựng toàn bộ bối cảnh và nhân vật, nghiêm trọng hơn thì cả quá trình cũng đã được tưởng tượng xong.
Trên TV, Lục Tê Nhiên vẫn đang phát biểu. Sau khi giải thích xong về vấn đề của thuốc thử ức chế Inhibition, anh tiếp tục thực hiện một bài diễn thuyết hoàn chỉnh.
Buổi họp báo này được ấn định trong 30 phút, nhưng chỉ trong 20 phút, Lục Tê Nhiên đã giải quyết xong toàn bộ các câu hỏi liên quan đến thuốc thử ức chế Inhibition.
Còn Lâm Thần Dã đã bắt đầu tưởng tượng sang phân cảnh tiếp theo rồi.
— Chiếc bàn trong thư phòng của Lục Tê Nhiên.
Trong hội trường, Lục Tê Nhiên đổi micro, thu hồi màn hình lớn, bắt đầu nói về một chuyện khác: \”Tập đoàn Lục thị đã phát triển tại Thượng Kinh suốt mười lăm năm qua, mang đến vô số cơ hội việc làm và doanh thu kinh tế cho thành phố này. Thượng Kinh mãi mãi là nơi mà Lục thị hoài niệm. Sau khi nội bộ Tập đoàn Lục thị nhất trí quyết định, trụ sở chính của Lục thị sẽ chuyển về thành phố Cửu An vào tháng sau.\”
Đám phóng viên phía dưới hoàn toàn bùng nổ, họ không hề nhận được tin tức nào về chuyện này, ngay cả bản thảo cũng chưa kịp chuẩn bị.
\”Thành phố Cửu An là quê hương nơi tôi sinh ra. Con người khi lớn lên ắt sẽ có lúc hoài niệm cố hương, Lục thị và tôi cũng đến lúc nên trở về nhà rồi.\”
Nói xong, anh rời khỏi hội trường dưới sự bảo vệ của vài vệ sĩ, bỏ lại một đám phóng viên nhìn nhau sửng sốt.
Tia đèn flash nháy liên tục, so với trước đó còn mãnh liệt hơn, chiếc xe chuyên dụng của Lục Tê Nhiên bị chặn lại suốt nửa tiếng mới có thể rời đi.
Lâm Thần Dã hoảng hốt đến mức làm rơi khối rubik xuống đất.
Lục Tê Nhiên muốn dời trụ sở Lục thị về thành phố Cửu An sao?
Nếu lại khôi phục tình trạng như hồi nhỏ — ngủ chung giường, ăn chung bàn, hắn còn có thể che giấu nổi những suy nghĩ không trong sáng này sao?
Đến lúc đó, có khi đến làm anh em cũng không được nữa mất!
Lâm Thần Dã lập tức gọi điện xác nhận, nhưng không có ai bắt máy.