Ái Hậu Dư Sinh (Yêu Hết Quãng Đời Còn Lại) – Chương 40 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ái Hậu Dư Sinh (Yêu Hết Quãng Đời Còn Lại) - Chương 40

Chương 40

Gần đây nam nhân nói lời đường mật càng ngày càng dễ dàng, Tần Qua cũng nhịn không được hoài nghi có phải nam nhân đã xem Quỳnh Dao toàn tập, hay là sách tư vấn tình yêu gì đó hay không. Nhưng quả thật mỗi câu mỗi chữ đều phù hợp phong cách của nam nhân, đơn giản thô bạo, rồi lại dịu dàng thắm thiết.

Thấy Tần Qua đỏ mặt không nói lời nào chỉ lo cúi đầu chọt đồ ăn, Lâm Hi Liệt lại bồi thêm một câu: \”Chuyện hợp diễn lần này coi như xong, không có lần sau, có nghe không?\”

\”Vậy… Vậy độc tấu thì sao?\”

\”Cũng không được.\”

\”…\”

\”Anh đã nói, em nổi tiếng, anh sẽ không thích.\”

Trước kia nam nhân cũng luôn chuyên quyền độc đoán, khi đó Tần Qua còn có chút bất mãn nho nhỏ. Hiện tại cậu đã biết nguyên nhân nam nhân lộng quyền, tuy rằng vẫn còn oán thầm nho nhỏ, nhưng cũng lại không thể ức chế mà cảm thấy ngọt ngào, làm cho cả người cậu đều mềm nhũn tê dại. Bị người yêu bá đạo độc chiếm, thì ra lại là cảm thụ kỳ diệu như thế, khó trách thiệt nhiều nam nhân đều cam tâm tình nguyện bị vợ quan tâm , mỗi ngày nghe vợ ân cần dạy bảo không được uống rượu không được uống rượu.

Tần Qua dùng loại âm thanh thấp đến không thể nghe thấy mà trả lời \”Ư…\”, âm cuối đã bị nam nhân nuốt vào bụng.

***

Kết thúc tiết học, Tần Qua đúng giờ xuất hiện ở phòng tập nhảy. Piano trong phòng nhảy cũng không phải rất cao cấp, so với cái ở nhà cậu còn kém hơn, ngay cả nhãn hiệu cũng là tên chưa thấy qua bao giờ. Trung học mà, chỉ như vậy hôi. Nhân lực vật lực tài lực đều vùi đầu vào học tập rồi, còn ai quan tâm tới mấy cái hoạt động văn thể này đâu. Cũng may là nhìn không hư hỏng gì, cả cây đàn là một màu đen bóng, phím đàn đen trắng đan nhau, ở dưới ánh đèn có loại sáng bóng cổ điển lịch sự lại tao nhã.

Tần Qua lấy khăn tay ra phủi đi bụi bặm trên ghế, cũng chà lau trên Piano một chút, mở ra nắp đậy, thử vài âm rồi mây bay nước chảy mà đàn lên.

\”Hôn lễ trong mơ\” (1) cũng không phải là khúc nhạc khó, gần như có thể xếp vào loại nhạc khúc phổ biến hoặc kĩ thuật thông thường, hoàn toàn không thể so sánh với \”Bản giao hưởng thứ nhất của Tchaikovsky\” (2) mà cậu hay luyện lúc học Piano. Bất quá thời gian gần đây quấn với Lâm Hi Liệt nhiều lắm, nguyên bản mỗi tuần có mấy giờ luyện đàn cố định đều chẳng biết tại sao mà biến mất, kỹ thuật có chút hạ xuống.

Lúc ấn xuống một nốt cuối cùng, cửa bỗng nhiên vang lên một trận vỗ tay \”Bốp bốp\”. Tần Qua kinh ngạc vội đứng lên, phát hiện thì ra là Cố Mộng.

Cố Mộng mang trang phục tập ballet (3) màu đen, giày trắng, tóc được búi cao thành một vòng tròn trên đầu, khí chất liền trở nên cao nhã.

\”Cậu không cần luyện đã có thể biểu diễn, thực thoải mái mà.\” Cố Mộng mỉm cười.

Tần Qua lắc đầu: \”Làm sao mà được, vừa nãy đã đàn sai vài chỗ rồi.\” Đều là kết quả do bỏ bê luyện tập đây mà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.