Ai Bảo Quan Kinh Thành Có Tiền Có Thịt – Chương 73: Nữ Triều Phục – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ai Bảo Quan Kinh Thành Có Tiền Có Thịt - Chương 73: Nữ Triều Phục

BẠN ĐANG ĐỌC

AI BẢO QUAN KINH THÀNH CÓ TIỀN CÓ THỊT
Tác giả: Triệu Hi Chi
Thể Loai: Nữ phẫn nam trang, quan trường, HE
Số chương: 100 chương (95c 5PN)
Editor: Diệp Nhược Giai
Cover: ncnsin
Nguồn: CQH
Giới thiệu:
Quan ở kinh thành có tiền có thị…

#codai
#cotiencothit
#haihuoc
#hệ
#nữgiảnam
#quan
#triệuhichi

Thẩm Anh lười nhác xoay người đi, có ý như muốn ngủ tiếp: “Nàng sợ gì chứ? Ngượng à?”

Mạnh Cảnh Xuân lôi hắn dậy: “Đừng ngủ nữa, muộn rồi.”

\”Hôm nay là ngày nghỉ, không đi.\” Thẩm Anh kéo kéo chăn lên, trùm lại.

Tiếng động trong phòng bên cạnh vẫn còn tiếp tục, Mạnh Cảnh Xuân đỏ bừng mặt, cúi người nghịch tóc Thẩm Anh, cơ thể đã sát vào gần hắn. Thẩm Anh đè tay nàng lại, giọng nói khàn khàn: “Sáng sớm đừng trêu chọc ta. Nếu vội đến nha môn thì nàng đi ăn sáng trước đi, ta muốn ngủ thêm một lát.”

Mạnh Cảnh Xuân khẽ đạp hắn một cái rồi lấy tay nhéo nhéo mặt hắn: “Lần nào Tướng gia cũng thừa dịp thiếp phải đến nha môn mới nghỉ, không thể chuyển sang cùng một ngày à.”

Thẩm Anh lại đè tay kia của nàng lại: \”Ngoan, hôm nay sẽ bảo đầu bếp nấu mấy món ngon, giữa trưa đem qua cho nàng. Đừng ăn lương khô mãi thế.”

Mạnh Cảnh Xuân cúi đầu gặm gặm hắn, trong miệng lẩm bẩm, không biết đang nói gì.

Thẩm Anh giương mắt khẽ nhéo cằm nàng: “Không nỡ đi à?\”

Mạnh Cảnh Xuân bỗng gật đầu, Thẩm Anh hơi ngẩng đầu, hôn nàng một cái: “Muốn luôn luôn ở cùng với ta sao?”

“Uhm.”

\”Thích đến mức không thể bỏ, không thể chia xa, không phải ta không được?”

Mạnh Cảnh Xuân gật đầu lần nữa, nhưng lý trí lại nói cho nàng là phải đứng dậy. Nàng vùi đầu xuống, hít sâu một hơi, hạ quyết tâm bò dậy: “Sau này Tướng gia đừng như thế nữa, thiếp sẽ không nỡ đi.” Nàng vội vàng bò xuống giường, đứng bên giường, trái một cái phải một cái mặc quần áo.

Thẩm Anh nghiêng người nhìn nàng, lúc nàng khoác bộ quan bào rộng thùng thình lên người, lại bất chợt thốt ra: \”Theo ta được biết, Lễ bộ đã phụng mệnh bắt đầu âm thầm gấp gáp may nữ triều phục.\”

Mạnh Cảnh Xuân nghe vậy, sửng sốt, tay đang cột dây thắt lưng cũng hơi ngừng lại, suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Có liên quan đến Đổng đại nhân sao?”

“Không hoàn toàn là vì nàng ấy.” Giọng Thẩm Anh nhàn nhạt, cứ như chuyện mình đang nói không phải là chuyện ghê gớm gì. Nhưng mà vội vã may nữ triều phục, chắc cũng không đến mức chỉ để mang ra trang trí ở nơi nào đó. Hiện giờ còn chưa có ý gì là muốn thi hành chế độ cho nữ đi học, sao lại có thể đột ngột nói đến chuyện nữ làm quan chứ.

Nàng khẽ hít một hơi, xoay người chào tạm biệt Thẩm Anh rồi cúi đầu ra ngoài. Bên ngoài đang mưa, cơn mưa cũng không nhỏ, thậm chí còn có xu hướng to hơn.

Nàng đến phòng ăn ăn điểm tâm, vốn đã định đi, kết quả lại đúng lúc thấy Thẩm Thời Linh cùng Nghiêm Học Trung đi tới, mặt nóng lên, vội vàng cúi đầu: “Chào trưởng tỷ, chào tỷ phu.”

Sắc mặt Thẩm Thời Linh rất tốt, liếc nhìn nàng, cười cười nói: “Đi sớm như vậy à?”

Mạnh Cảnh Xuân gật gật đầu.

Thẩm Thời Linh lại nói: “Lát nữa ta cũng phải ra ngoài, có thể xe ngựa trong phủ không đủ dùng, không bằng muội chờ một chút, đi cùng với Học Trung đi.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.