BẠN ĐANG ĐỌC
AI BẢO QUAN KINH THÀNH CÓ TIỀN CÓ THỊT
Tác giả: Triệu Hi Chi
Thể Loai: Nữ phẫn nam trang, quan trường, HE
Số chương: 100 chương (95c 5PN)
Editor: Diệp Nhược Giai
Cover: ncnsin
Nguồn: CQH
Giới thiệu:
Quan ở kinh thành có tiền có thị…
#codai
#cotiencothit
#haihuoc
#hệ
#nữgiảnam
#quan
#triệuhichi
Mạnh Cảnh Xuân nhớ đến câu nói kia, hoảng hốt trong lòng, nhưng nàng lại nói: \”Hiền đệ nói câu này huynh nghe không hiểu. Chuyện tuyển chọn Thái tử phi trọng đại như thế, nhất định phải chặt chẽ tầng tầng, sao hạng người đục nước béo cò có thể trà trộn vào được? Huống chi, nếu Thái tử phi không phải là thiên kim Ngụy phủ, vậy đó là ai? Hiền đệ nói thay xà đổi cột, lùi một bước mà nói, lúc đó kiệu kia được nâng từ trong Ngụy phủ ra ngoài, nếu quả thật là đổi người, chẳng lẽ Ngụy đại nhân lại không biết hay sao? Nếu Ngụy đại nhân thật sự tráo đổi thiên kim nhà mình, có ích gì với ông ta đâu chứ?”
“Để một người làm việc cho mình, nói chung không thoát khỏi hai cách là cưỡng bức hoặc dụ dỗ. Nếu không có lợi ích gì để dụ dỗ, vậy chỉ còn lại cưỡng bức.\” Giọng điệu Trần Đình Phương vẫn nhẹ nhàng êm dịu, \”Ngụy đại nhân đã là người của Thái tử từ lâu, nhất định là có nhược điểm nằm trong tay Thái tử. Nếu nhược điểm này đủ để làm cho Ngụy phủ long trời lở đất, vậy thì tất nhiên Ngụy đại nhân sẽ phải cân nhắc mà làm việc.”
Mạnh Cảnh Xuân thấy hắn luôn né tránh trả lời, lại chậm chạp không nói vào chủ đề chính, bèn hỏi thẳng: “Xem ra hiền đệ có vẻ biết rất rõ. Thế, trễ như vậy mà còn đến tìm huynh là vì sao?”
\”Vì đệ không thể lộ diện được. Tấm rèm bí mật này, chỉ có thể để huynh đến vén.”
“Huynh có tài đức gì chứ? Chuyện mà hiền đệ làm không được, sao huynh có thể làm được đây. Thật sự là đánh giá cao huynh rồi.”
\”Nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này chỉ có huynh ra mặt là thích hợp nhất. Thật ra cũng chẳng khó khăn gì. Lúc huynh xử lý vụ án Hàn Chí Thanh, đã lật xem qua toàn bộ hồ sơ vụ án, không biết có chú ý đến chuyện tiểu nữ nhi của Hàn Chí Thanh có sáu ngón chân hay không?\”
Lông mày Mạnh Cảnh Xuân chợt nhăn lại, lòng không khỏi căng thẳng, hôm nay nàng lật lại hồ sơ mới phát hiện ra chi tiết này, sao Trần Đình Phương lại biết được rõ mồn một như thế? Mà tiểu nữ nhi của Hàn Chí Thanh thì có liên quan gì đến chuyện này chứ?
Nàng không hiểu gì, chỉ đáp lại: “Đúng thế.”
Trần Đình Phương vẫn cực kỳ ung dung: “Thật khéo là, vị Thái tử phi vừa mới qua đời này, cũng có sáu ngón chân.” Hắn ngừng lại: \”Chân trái.\”
Mạnh Cảnh Xuân lập tức hiểu được mọi thứ, nhưng lại nói: \”Hiền đệ nói vậy là có ý gì?!”
“Đệ đã nói rõ đến thế rồi, huynh cũng không ngu ngốc, cần gì phải giả bộ bày ra dáng vẻ ngớ ngẩn như vậy.” Trần Đình Phương hơi mím môi, nói tiếp: “Hôm nay đệ đến là để xin huynh giúp đỡ, có lẽ là điệu bộ không đúng, nhưng hy vọng huynh có thể nhanh chóng vén bức rèm bí mật này lên, không thì không kịp nữa.”
Chẳng lẽ muốn nàng đi nói là đã tra ra được dấu vết của tiểu nữ nhi của Hàn Chí Thanh sao, nói là cô nương kia bị tráo thành thiên kim Ngụy phủ đưa vào cung, trở thành Thái tử phi sao? Quá hoang đường rồi! Thậm chí nàng còn không nghĩ ra, sao chuyện như thế lại có thể xảy ra nữa.
Trần Đình Phương thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng, cũng không định giấu nàng quá nhiều, nói: “Khi Nhị điện hạ giám sát vụ án Hàn Chí Thanh, vì thương tiếc tiểu nữ nhi của bọn họ, liền quyết định lén thả nàng, nhưng bị Ngụy đại nhân phát hiện. Ngụy đại nhân khuyên, không bằng thả toàn bộ nữ quyến của Hàn phủ, vậy thì sẽ không có ai dán mắt vào mỗi mình tiểu nữ nhi của Hàn phủ. Nếu Nhị điện hạ muốn đem nàng ta về kinh thành, cũng không phải là không thể. Nhị điện hạ nghe theo, không ngờ vừa hồi kinh thì tấu chương tới tấp dâng lên cho Hoàng thượng. Nhị điện hạ cho rằng chuyện này không quan trọng gì, nên cũng không phản bác nhiều. Sau đó vụ án này chuyển qua cho Đại Lý tự, Từ Chính Đạt lại sợ đầu sợ đuôi, lo lắng sẽ đắc tội Thái tử, quẳng vụ này cho huynh. May mà ở trên điện huynh hùng hồn nói một trận như thế, dựa vào thời gian mà kể lại một lần, thậm chí còn chụp một cái mũ cho Ngụy Minh Tiên, nói Ngụy Minh Tiên làm giao dịch với Hàn Chí Thanh, lấy lời khai cùng tự sát để đổi lấy bình an cho nữ quyến. Tuy huynh nói rất rõ ràng mạch lạc, cũng được Tam Pháp ty tiếp thu để kết án, nhưng chung quy vẫn không phải là chính bản thân chuyện đó.”