Ai Bảo Quan Kinh Thành Có Tiền Có Thịt – Chương 17: Muốn Nhiều Tiền Như Vậy Để Làm Gì? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ai Bảo Quan Kinh Thành Có Tiền Có Thịt - Chương 17: Muốn Nhiều Tiền Như Vậy Để Làm Gì?

BẠN ĐANG ĐỌC

AI BẢO QUAN KINH THÀNH CÓ TIỀN CÓ THỊT
Tác giả: Triệu Hi Chi
Thể Loai: Nữ phẫn nam trang, quan trường, HE
Số chương: 100 chương (95c 5PN)
Editor: Diệp Nhược Giai
Cover: ncnsin
Nguồn: CQH
Giới thiệu:
Quan ở kinh thành có tiền có thị…

#codai
#cotiencothit
#haihuoc
#hệ
#nữgiảnam
#quan
#triệuhichi

Giọng điệu của nàng cứng ngắc, sắc mặt lúng túng, không hề có dáng vẻ giả vờ nịnh hót như mọi khi.  

Thẩm Anh nghe vậy, trong lòng càng cảm thấy tức tối, cuối cùng lại vẫn nuốt xuống, cố gắng giữ giọng ổn định: “Về nhà thay quần áo đi, bộ dạng như vầy còn ra thể thống gì nữa.”  

Mạnh Cảnh Xuân không thèm nói một câu, nhớ đến đống sổ sách kia thì liền cáu, vốn định mở miệng hỏi một câu nhưng thấy tình hình này lại không muốn nói bất cứ gì, buồn bực bỏ đi.  

Thẩm Anh xoay người sang nhìn theo bóng dáng dần dần đi xa của nàng, nghĩ bụng, đúng là tính tình quái gở, cũng không biết trong cái đầu đó chứa cái gì. Sau khi bóng dáng kia biến mất, Thẩm Anh thấy Từ Chính Đạt đi ra từ trong Nam lâu. Từ Chính Đạt vừa thấy hắn liền hỏi: “Sao Thẩm đại nhân vẫn còn chưa đi?”  

Thẩm Anh liếc hắn một cái, bĩu môi: “Bây giờ đi đây.”  

Thẩm Anh nhớ đến đêm đó Mạnh Cảnh Xuân hỏi hắn chuyện ngân hàng tư nhân ở kinh thành, liền đoán được mấy ngày gần đây nàng không ngủ không nghỉ là vì phải điều tra vụ án này. Sau đó lại có tai mắt đến báo lại, Mạnh Cảnh Xuân đã bắt đầu tra sổ sách của Hằng Xương và Bảo Phong, hắn mới giật mình kinh sợ nhận ra tên gia hỏa này làm việc cũng thật nhanh, chỉ vẻn vẹn hai ngày mà đã lật đi lật lại sổ sách của hai ngân hàng lớn này đến mấy lần, phải tra ra được điều gì đó thì mới bằng lòng ra khỏi đó.  

Một người thông minh như vậy nhưng bình thường thì lại luôn làm ra mấy chuyện đần độn, ví dụ như hôm nay rơi xuống hồ chẳng hạn! Nếu tên Bạch Tồn Lâm kia thật sự lanh chanh mở vạt áo của nàng ra thì sẽ có kết cuộc thế nào đây?! Vậy mà nàng lại còn không biết ngượng phát cáu với mình!  

Mạnh Cảnh Xuân đi một mạch về nhà, ngay cả quần áo cũng lười thay, nằm vật xuống giường ngủ thẳng từ xế chiều cho đến tối khuya, sau đó bị tiếng vẹt kêu làm tỉnh giấc.  

Mỗi một tiếng thê lương “Không có ai, không có ai” vang lên trong màn đêm tối om om này lại càng khiến người ta cảm giác rợn tóc gáy. Mạnh Cảnh Xuân vội vàng đứng lên, đầu đau như búa bổ.  

Thẩm Anh đứng bên ngoài gõ cửa hai cái, nghe bên trong truyền ra tiếng kêu chăn bông thiết, mặt đen sì sì. Cái tên gia hỏa Mạnh Cảnh Xuân này, bản thân mình còn chưa chăm sóc nổi, lại còn bày đặt nuôi vẹt!  

Bên trong phòng, Mạnh Cảnh Xuân đứng dậy đốt đèn, quay đầu nhìn thoáng qua con vẹt trong góc phòng, tự hỏi không biết vì sao lúc đó lại nóng đầu mang con quỷ này về, đúng là tự tìm khổ mà.  

Thẩm Anh lại gõ gõ cửa, Mạnh Cảnh Xuân đáp lại một tiếng, nói: “Có chuyện gì à?”  

Con vẹt kia lại không biết điều gọi thêm hai tiếng: “Không có ai! Không có ai!”  

Mạnh Cảnh Xuân trực tiếp xách lồng chim ra hậu viện, sau đó đi ra phía trước mở cửa. Vừa thấy là Thẩm Anh, nàng lại có cảm giác như mình gặp quỷ, da đầu run lên, thấp thỏm trong lòng. Nàng chợt nhớ đến giọng điệu hùng hổ khi nói chuyện với Thẩm Anh sáng nay, thấy mình lúc đó nhất định là bị điên rồi, lại dám tỏ thái độ như thế với Tướng gia, đúng là muốn chết rồi mà.  

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.