Ác Bà Tình Nhân – Chương 2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ác Bà Tình Nhân - Chương 2

YOU ARE READING

Tác giả : Lăng Báo Tư
Số chương : 9 chương Vĩ thanh
Edit: Panda White.
Beta: Hầu lão bà bà.
*mình save về đây để tiện lục ra đọc, mình cũng có dẫn link về page chủ, bạn Panda White có vô tình nhìn thấy xin giơ cao đánh khẽ, mình xin lỗi và…

#1x1he
#cổtrang
#oangia
#đammỹ

Kể từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên Trấn Lan Ưng có cảm giác như bị sét đánh trúng tới ngơ ngẩn người, có thể nói, hiện tại nếu chỉ dùng từ xinh đẹp như thiên tiên để miêu tả Võ Duyệt Tâm lúc này là không đủ, mặc dù quả thật khuôn mặt, vóc dáng của nàng ấy vẫn giống như lúc sáng, thế nhưng lại xinh đẹp tới mức khiến y ngơ ngẩn mất hồn.

Hơn nữa, Trấn Lan Ưng nhìn thấy một đống nam nhân điệu bộ sỗ sàng đang vây quanh Võ Duyệt Tâm khiến nàng ấy khuôn mặt chau lại, nhìn quanh cầu cứu, tự nhiên y thấy hỏa khí trong người bốc lên, thế là y đi tới bên cạnh Võ Duyệt Tâm, đặt một tay lên vai nàng như thể khẳng định nàng là của hắn, kể nào chán sống thì cứ ra mặt đi, rồi nhẹ nhàng hỏi:

\”Võ cô nương, nàng không sao chứ?\”

Võ Duyệt Dương lúc này, mắt trợn tròn, lưỡi líu lại như thể gặp quỷ, hắn thật không thể tưởng tượng được một kẻ như Trấn Lan Ưng mà lại có biểu tình ôn nhu săn sóc như thế này, thật không ngờ y đối với một nữ nhân lại ôn nhu tới vậy.

\”Ta…ta không sao.\”

Võ Duyệt Dương kinh ngạc tới ngơ ngác nhìn nụ cười tươi rói nở rộ trên khuôn mặt Trấn Lan Ưng ,tim hắn hiện tại đang nhảy loạn nhịp, khuôn mặt đỏ bừng, ngượng ngùng cúi đầu nói: \” Cảm tạ ngươi.\”

Nàng ấy cúi đầu, đỏ mặt bộ dáng trông lại càng e lệ kiều diễm, bàn tay y đặt lên vai nàng không khỏi có chút căng thẳng, Võ Duyệt Dương nhận thấy Trấn Lan Ưng đang đặt tay lên vai mình, liền nhẹ nhàng lui xuống vài bước.

Trấn Lan Ưng tự biết y không phải nam nhân thích chiếm tiện nghi nữ nhân, nhưng dường như lúc này y đột nhiên cảm thấy dường như chiếm tiện nghi của Võ Duyệt Tâm.

\”Cẩn thận, đằng sau có đá.\”

Trấn Lan Ưng cánh tay nhanh nhẹn nhẹ nhàng ôm mỹ nhân nhuyễn ngọc ôn hương vào lòng, cơ thể Võ Duyệt Tâm tỏa ra hương vị ngọt ngào khiến y thật muốn thú tính đại phát. Mặt Võ Duyệt Dương hiện tại đã đỏ bừng, dù cho nam nhân ôm nam nhân cũng không phải là chuyện gì to tát, hương vị trên cơ thể Trấn Lan Ưng rất dễ chịu, khiến hắn muốn dựa mãi vào khuôn ngực này, thoải mái hưởng thụ.

\”Không phải nàng muốn tới nhà cô nàng sao?\”

Câu nói của Trấn Lan Ưng làm cho Võ Duyệt Dương đang trầm mê chợt tỉnh táo, vội vã gật đầu giấu giếm: \”Cô ta có việc, nên đã bảo ca ta lưu lại, còn ta trở về trước.\”

\”Lệnh huynh quả thật không đúng, sao có thể để một thiếu nữ ở bên ngoài một mình?\”

Nghe thấy người y trách mắng là mình, mặc dù y nói đúng thế nhưng Võ Duyệt Dương vẫn cảm thấy tức giận, nếu không phải vì kế hoạch cải trang này không thể để cho người trong trang biết, hắn làm sao lại cô linh linh (lẻ loi) mà cải trang thành muội muội của mình.

\”Ca của ta và ngươi có cừu oán sao? Sao lại ăn nói khó nghe tới vậy?\”

Hắn dùng lực đẩy mình ra khỏi lòng Trấn Lan Ưng , Trấn Lan Ưng lúc này thật muốn tự vả thật mạnh vào miệng mình, tình cảm huynh muội của bọn họ tốt như vậy, sao y lại tự dưng chê trách Võ Duyệt Dương trước mặt nàng chứ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.