Note: ảnh bìa chap này là Ba Jun và em bé hạt đậu (\’つヮ⊂)
Vì sợ Jun sẽ lại bỏ đi sang một nơi nào đó mà mình không thể tìm thấy, cho vừa mới rạng sáng Wonwoo đã chạy sang nhà Choi Seungcheol bắt người. Mà Jun thì chỉ vừa mới thức giấc, nào đã bỏ gì vào bụng đâu, nên vừa về tới nhà, Wonwoo đã đi vào bếp rán một ít trứng, nướng bánh mỳ và làm nóng lại sữa đậu nành.
Bọn họ cùng nhau thưởng thức bữa sáng, vẫn như những ngày bình thường khác.
Jun uống một ngụm sữa rồi hỏi.
– Hôm nay anh không phải lên công ty à?
– Công việc gần đây đều đi vào quỹ đạo cả rồi nên mình anh Jeonghan ở đấy là được.
Cậu gật gù, rồi lại tiếp.
– Thế còn bên công ty của ông? Anh cũng không phải đến đó hả?
Wonwoo ngẩng lên nhìn cậu, Jun cũng chạm phải ánh mắt anh, nhưng thay bằng sự tức tối của hôm qua, giờ trên gương mặt cậu chỉ còn toàn là hiếu kì. Lúc này anh mới âm thầm thở phào, rồi cười đáp.
– Công việc ở đó vẫn là do trợ lý Kang xử lý thôi, không đến phiên anh tham gia đâu.
Đó là công ty của nhà họ Kim, nếu không thật sự cần ra mặt thì chắc chắn Wonwoo sẽ không can dự tới. Nhưng Jun thì không biết suy nghĩ đó của anh.
– Vậy hôm nay anh có phải đi đâu không?
Wonwoo mỉm cười, anh rút giấy ra lau đi vệt sữa còn vương trên khóe môi cậu, dịu dàng đáp.
– Anh không đi đâu hết, hôm nay anh ở nhà với em.
– À, là để chuộc lỗi với em đấy phải không?
Thấy anh chỉ cười mà không phản bác lại, Jun liền giả vờ kiêu kỳ mà hếch mặt lên rồi ra lệnh.
– Thế thì tối nay anh phải cho em chơi game 2 tiếng.
Wonwoo tủm tỉm nhìn bé con nhà mình, cũng chẳng nói thẳng ra là được hay không được mà lại đáp.
– Thế chờ đến tối rồi mình nói sau.
Jun coi như anh đã đồng ý, nên cực kì vui vẻ đánh chén bữa sáng. Xong xuôi thì bắt đầu đi kiểm tra \’địa bàn\’ của mình. Mấy chậu cây đã được tưới tắm đầy đủ, bịch hạt cafe và mấy bàn máy xay đều đã dọn rửa xong xuôi. Ồ, Phomai béo đang tắm nắng nè, cậu phải vần vò nó một trận mới được.
Cậu bế Phomai lên rồi cả hai sưởi ấm trên xích đu đặt bên ngoài can công. Một lát sau Wonwoo cũng đi tới, trên tay anh còn có một cuốn sách.
Mới đầu Jun cứ nghĩ là sách kinh tế như mọi khi, đến lúc anh ngồi xuống bên cạnh thì Jun mới phát hiện đó là một cuốn sách nói về việc giáo dục và chăm sóc trẻ em.
– Anh mua từ lúc nào vậy? _ Cậu cười tít mắt _ Nhưng mà giờ chẳng phải vẫn hơi sớm để đọc nó ạ?
Anh đưa mắt nhìn sang người đang ngồi cạnh mình rồi tủm tỉm.
– Thì anh có thể thực hành với em cũng được mà.
Jun không cãi nổi anh nên chỉ bĩu môi rồi tựa vào vai anh để cùng nhau đọc sách.