Mục Trụ Thâm đã quay gần xong show, nhưng cơn bão ập đến gián đoạn lịch trình, Hạ Miểu đến đây, Lục Hoàn Ngữ mất đi \”giường ngủ\” của mình.
Nhưng vẫn không thể dọn đi được, buổi tối mỗi ngày phải làm bộ như về phòng cùng đàn anh, còn phải quay cảnh hai người ở trong phòng trò chuyện anh em thắm thiết, quay xong rồi, Lục Hoàn Ngữ còn phải cuốn gói chạy lấy người, thoái vị cho anh dâu.
Ngay cả quản lý Trương Quyết chạy đến cũng không đành lòng, đứa nhỏ này quá thảm, sân khấu lần sau đứng center đi.
Cảnh quay cuối cùng là ở bãi biển Jimbaran được mệnh danh là \”nơi hoàng hôn đẹp nhất thế giới\”. Đây là công việc cuối cùng của Mục Trụ Thâm trước ngày nghỉ, sau đó hắn sẽ chào đón kỳ nghỉ thai sản theo quy định pháp luật của Alpha đã kết hôn, hắn định nhân lúc này đi tuần trăng mật với Omega nhà mình.
Để làm bất ngờ bí mật, hắn bàn bạc với người quay phim thường làm việc cùng mình trong ekip chương trình, nhờ anh ở lại để quay tuần trăng mật của mình.
Cảnh cuối cùng của show là cảnh năm Alpha cùng chào cảm ơn dưới bầu trời chiều. Quay xong mặt trời đỏ rực còn lơ lửng trên mặt biển, mặt biển bị nhuộm đỏ rực, cành hoa cũng trở nên nóng rực.
Nhưng chạng vạng tối gió biển rất ấm áp, có chút man mát, mọi người trong ekip xách thiết bị lục tục đi đến chỗ nướng than trên bờ biển. Hạ Miểu đang ngủ gật trên ghế cạnh quầy nướng, lúc tỉnh lại mới phát hiện đã quay xong, bầu trời chuyển sang màu xanh hồng tuyệt đẹp.
Lục Hoàn Ngữ cùng hai PD trẻ tuổi mỗi người ôm một két bia, tiểu Lục còn thuận tay cầm menu đến đưa cho anh dâu, \”Anh dâu, đây là menu cho riêng anh, lát nữa đầu bếp sẽ nướng phần của riêng anh. Em nghe anh Mục nói anh mang thai không thể ăn hải sản bởi vì phải cho con bú…\”
Lục Hoàn Ngữ còn chưa nói hết, bên kia trợ lý tiểu Bách ho nhẹ một tiếng, cắt đứt những câu từ vô tri của cậu ta.
Hạ Miểu ngẩn ra nhìn hai người thần bí giao lưu, thuận tay nhận menu, chọn mấy món mình thích ăn, trả lại cho Lục Hoàn Ngữ rồi mới hỏi: \”Anh ấy đâu? Sao không thấy anh ấy?\”
Lục Hoàn Ngữ: \”Không biết ạ, quay xong anh ấy lén lút đi trước.\”
Hạ Miểu nghe mà mặt đầy dấu chấm hỏi, đang muốn hỏi lại, chợt nghe thấy đằng sau vang lên một giọng nói quen thuộc: \”Miểu Miểu!\”
Là giọng của Mục Trụ Thâm!
Hạ Miểu theo giọng nói quay đầu lại, thấy cách đó không xa một Alpha cao lớn dắt một con ngựa trắng, chậm rãi đi trên bờ cát.
Mục Trụ Thâm vẫn mặc quần áo khi nãy quay show, quần dài màu xanh quân đội, thắt lưng màu đen không có tác dụng gì, quần lỏng lẻo buông thõng phơi bày thân trên cơ bắp.
Hạ Miểu chưa từng thấy con ngựa nào đẹp như vậy, đứng dậy nghênh đón. Cậu không nhận ra giống ngựa, nhưng con ngựa trắng này rất đẹp, người trắng như tuyết, bộ lông sáng bóng.
\”Anh lấy ngựa ở đâu ra vậy ạ?\” Tiểu Uông không ngờ đại minh tinh nhà họ vừa mới tan làm đã biến mất lâu như vậy, hóa ra là đi dẫn ngựa về.