Lạc Ngu nghĩ có thể là bởi vì chuyện tối hôm qua nên đầu óc cậu hiện tại không rõ ràng lắm, thế cho nên lúc nghe thấy những lời này, cậu lại nghĩ đến phương diện khác.
Đây chắc chắn là lỗi của Trì Mục.
Nhưng đang ở nhà cô, cậu không dám làm càn mà làm chuyện đó, tạm thời nhẫn nại.
Cậu mở lòng bàn tay ra với Dư Hiểu Song, nói: \”Em đưa điện thoại để anh rút một lần, anh không tin tay anh thối vậy.\”
Dư Hiểu Song thề sống chết bảo vệ thẻ của mình, mở miệng với Lạc Ngu: \”Vừa nãy mới ra một con, không thể ra liên tục đâu, anh để lần sau đi! Anh và anh Trì là một thể, chia anh em cái gì, đúng hay không, anh Trì rút được là anh rút được!\” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Trì Mục tỏ vẻ khen ngợi: \”Ừ.\”
Lạc Ngu:…
Xong rồi, phản ứng đầu tiên của cậu là một thể.
Chẳng lẽ là gen Omega sẽ làm người ta trở nên tà râm???
Lạc Ngu ấn huyệt Thái dương, cảm thấy mình cần niệm mấy lần thanh tâm chú.
Cậu mở Baidu ra, lúc mới gõ hai chữ, cậu lại xóa đi.
Hành vi ngớ ngẩn gì chứ.
Họ không ở nhà Dư Hiểu Song quá lâu, quan hệ hai nhà là trong lòng thân thiết nhưng mặt ngoài không lui tới thường xuyên, chúc Tết thì có lòng là được, cho nên trước cơm trưa, nhà Kiều Uyển Dung đã đi.
Ở nhà ăn xong cơm trưa, Kiều Uyển Dung định đi chơi mạt chược với các chị em, bảo Lạc Ngu và Trì Mục ở nhà, bản thân thì cao hứng ra cửa.
Trì Mục ở trong phòng bận rộn chuyện công việc, Lạc Ngu đeo tai nghe nằm trên giường chơi game.
Trong phòng mở điều hòa, cậu chơi nóng cũng chỉ mặc quần áo lót trong, cổ áo rộng thùng thình lộ ra một mảnh da thịt trắng nõn. Trì Mục nhìn thấy, kéo qua lưu lại mấy ấn ký trên đó.
Lạc Ngu ấn đầu hắn sang một bên, mắt vẫn dính vào màn hình điện thoại: \”Đại thiếu gia, anh tập trung chút đi.\”
Người yêu đương và sau khi yêu đương sao khác biệt nhiều như vậy chứ?
Trì Mục nhìn cậu không dời mắt tăng thêm lực, cho đến khi cậu nhìn hắn, hắn mới gật đầu.
Lạc Ngu: \”Anh chờ đấy, xem em chơi game xong xử anh thế nào.\”
Phương thức Lạc Ngu quấy rối Trì Mục rất nhiều, nhưng lúc cậu chơi game xong, thấy hắn đang nghiêm túc làm việc, đành thôi, đảo mắt nhìn màn hình, lúc định chơi ván nữa, thấy Đinh Duệ Tư đang online.
Rất lạ, giờ này hẳn là cậu ta đang ở nhà cũ thăm người thân chúc Tết mới đúng.
Nhưng nghĩ đến chúc Tết, Lạc Ngu nghĩ sáng nay thấy Đinh Duệ Tư rạng sáng nhắn tin cho cậu, chẳng qua lúc đó cậu đang vội vàng không chú ý, sau lời chúc của Đinh Duệ Tư còn kèm theo một đống từ chúc phúc lòe loẹt, cái gì mà trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử, Lạc Ngu muốn lấy một cái búa gõ đầu cậu ta. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)