[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân – Chương 81: Điện thoại – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân - Chương 81: Điện thoại

Chân trời sương tuyết giống như màu bạc, ánh sáng lóe lên trong lòng người.

Trì Mục ngừng thở, vì một tiếng mềm mại ngân nga kia, nhưng hắn rất nhanh hoàn hồn: \”Anh đây, em có ổn không, đau hoặc là có phản ứng không thoải mái khác không?\”

Bên kia đáp lại chỉ có một tiếng thở.

Lạc Ngu phiền muộn cầm lấy gối đầu lăn lộn trên giường, cậu không miêu tả được cảm giác giờ phút này, giống như bị Trì Mục cắn gáy rót pheromone vào, lại là cảm giác đó.

Một hồi lâu cậu mới nghe rõ bên kia đang nói cái gì, cố hết sức phun chữ ra.

\”Không sao…\”

Cậu cởi quần áo giờ dường như rất nặng, ngón tay siết chặt ga giường, đầu ngón tay dùng sức trắng bệch.

Giống như một tòa nhà sụp xuống trong đầu, phát ra tiếng vang ầm ầm, khuếch tán tới khắp nơi trong cơ thể, cuốn đầy bụi đất.

Nụ hoa đợi nhụy hoa nổi lên nước, theo đường cong uốn lượn xuống, biến mất trong bóng tối.

Âm thanh loa ngoài quanh quẩn trong không khí, Lạc Ngu nhỏ giọng gọi tên hắn.

Một tiếng dài một tiếng ngắn, mềm mại gọi tên của hắn.

Trì Mục đáp lời, vừa nãy hắn nghe thấy bên kia có tiếng vải dệt ma xát, cố gắng nói chuyện với Lạc Ngu.

\”Đắp chăn không?\”

\”Không cần… nóng…\”

Tóc đen của Lạc Ngu bởi vì mồ hôi nên dán vào thái dương, ý thức cậu mơ màng, nghĩ cái gì là đáp cái đó.

\”Nhưng em như vậy dễ bị cảm, đắp chăn được không?\”

Trì Mục dỗ dành, nếu Lạc Ngu tỉnh táo thì đã bảo hắn câm miệng mình thì đắp chăn lên đầu rồi, nhưng cố tình hiện tại cậu đang bị dược hiệu chi phối, chìm trong khoảng không trấn an. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

\”Không được.\”

Lạc Ngu đá chân lung tung, mặt mày bị dục vọng nhuộm đẫm, lộ ra sắc màu khác hẳn bình thường.

\”Không được… em khó chịu…\”

Lạc Ngu hít mũi, cơ thể bất giác run run.

Ánh trăng chiếu vào trong, phủ lên thân thể thiếu niên.

Thuốc ức chế chỉ nhằm vào pheromone không khống chế được, không chịu trách nhiệm giảm bớt phản ứng khác của thân thể.

Mà thuốc ức chế của Lạc Ngu lại khá đặc biệt, tương đương với rót pheromone hoàn toàn xứng đôi vào, chỉ biết cổ vũ phản ứng trên cơ thể, hoàn toàn không diệt được.

Nhưng Lạc Ngu bây giờ chưa rõ lắm, đầu óc mơ hồ theo bản năng cảm thấy không thoải mái.

\”Khó chịu chỗ nào?\”

Giọng Trì Mục khàn khàn, từ chỗ cách khá xa thông qua máy móc vọng ra lại dịu dàng.

Lạc Ngu mơ màng nói hết chỗ khó chịu ra, trong giọng nói kèm theo chút tủi thân và nén giận.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.