[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân – Chương 80: Không thể thay thế – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân - Chương 80: Không thể thay thế

Ngày thi cuối kỳ, tuyết bay lả tả.

Ban đầu vẫn là hạt tuyết, lặng yên không một tiếng động đọng trên vai, như là hạt mưa.

Có vài hạt tuyết khá lớn, làm cho người ta cảm nhận rõ ràng.

Hôm đó Lạc Ngu và Trì Mục trùng hợp vào phòng học sớm, không để ý, cho đến khi bạn bè kề mặt vào cửa sổ la lên mới biết được tuyết rơi.

Chuyện này nói kỳ cũng kỳ, nói không kỳ cũng không kỳ. Tây Giang ở phía Nam, thuộc khu nhiệt đới khí hậu gió mùa, không hay có tuyết.

Trận tuyết trong trí nhớ của Lạc Ngu là chuyện vài năm trước. Cậu bò bên cửa sổ nhìn, vươn tay hứng mãi, chạm vào hạt tuyết thật nhỏ, sau đó dán tay lên gáy Trì Mục.

Trì Mục bị hành động này làm cho giật mình run run, Lạc Ngu thấy thế cười xấu xa, ngây thơ không chịu được.

Trì Mục bất đắc dĩ nhìn cậu một cái, bóc cái kẹo, nhét vào miệng cậu.

Tất cả cửa sổ trong phòng học phủ một tầng hơi nước, có bạn học vẽ tranh, viết chữ thi cử cố lên.

Lạc Ngu lại viết tên Trì Mục, nhưng bút pháp không đẹp lắm, không viết được là lại xóa, biến thành một tảng hơi nước.

Trì Mục viết nhiều, chiếm diện tích cũng rộng. Lạc Ngu không viết thành công, đơn giản xóa hết đi, chỉ lưu lại chữ \”Trì\”.

Đinh Duệ Tư: \”Ê ê ê! Anh Ngu sao ông xóa hết, tôi mới vẽ xong một cái bánh độc nhất vô nhị mà bị ông xóa rồi!\”

Lạc Ngu dùng túi bút ném vào người cậu ta, liếc mắt một cái: \”Ít mẹ nó buồn nôn.\”

Cậu xoa xoa tay vào đồng phục của Trì Mục, như không có việc gì ngồi về chỗ.

Tính ưa sạch rất nhỏ của Trì Mục ở trước mặt Lạc Ngu đã không còn sót lại chút gì, dù sao cái gì cũng trao đổi rồi, còn sợ cậu lau lên người hắn sao.

Chủ nhiệm lớp viết thời gian thi và các môn lên bảng, sau đó nhắc nhở mọi người đem bút đen tẩy 2B và bút máy, lại nhắc nhở mọi người không được chép sai bài, cho các học sinh tự tìm phòng thi. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Trì Mục và Lạc Ngu vẫn cùng một phòng thi. Trì Mục vững vàng ngồi ở số 01, Lạc Ngu bên trái hắn.

Trước giờ Lạc Ngu khá lạc quan, cho tới bây giờ không kích động đối với chuyện thi cử, hơn nữa cũng không lo mình không thi tốt sẽ có hậu quả gì, nên vẫn vẫn duy trì cảm xúc thả lỏng để làm bài.

Buổi sáng chỉ thi môn Ngữ Văn, Lạc Ngu viết xong đặt bút xuống, kiểm tra bài thi một lần, bắt đầu chán đến chết xoay bút, đảo mắt nhìn sang Trì Mục.

Trì Mục lúc nào cũng rất đoan chính, dường như Lạc Ngu chưa bao giờ thấy hắn biếng nhác tựa vào ghế mà luôn thẳng lưng, giống cây bạch dương.

Cậu dời mắt nhìn đồng hồ đeo tay, còn hơn 10 phút nữa mới hết giờ, cậu nằm úp sấp nhìn hắn.

Vài phút sau giám thị phát hiện ra ánh mắt cậu, cho cậu ánh mắt cảnh cáo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.