Dây đỏ trói buộc, điểm xuyết trên làn da trắng.
Lạc Ngu lắc tay: \”Anh cởi cho em đi, cho anh bóc quà, không cho anh bóc rồi buộc lại!\”
Khăn quàng cổ tuy mềm nhưng không chịu nổi Trì Mục quấn mấy tầng. Cậu muốn tránh cũng không được, chỉ có thể dùng hai đùi đá Trì Mục.
Trì Mục túm được cổ chân cậu, tiếp tục điểm xuyết màu đỏ lên thân liên kiều.
Giọng Trì Mục gần như thở dài: \”Em cứ hay trêu chọc anh như vậy.\”
Lạc Ngu: \”Em muốn cho anh vui mà, chẳng lẽ… ưm quà này… Không phải anh thích nhất à?\”
Giọng Lạc Ngu không liên tục, bên trong tràn ngập ý tứ làm cho Trì Mục phải châm chước trả lời.
Lạc Ngu tự nhận là món quà đứng đầu thiên hạ, không chấp nhận phản bác.
Trì Mục: \”Thích.\”
Thích đến chết đi được.
Trì Mục nắm tay cậu dùng sức chút, giọng trong sáng không còn tồn tại nữa, phủ một tầng ái muội mông lung: \”Nợ thêm một lần.\”
Lạc Ngu kinh hoảng lắc chân bởi vì động tác của Trì Mục, tỉnh táo bắt đầu phản đối: \”Không công bằng, lần nào anh chẳng được lợi, sao bắt em nợ được. Với em là mua bán lỗ vốn, sau này anh đừng hòng nghĩ.\” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Trì Mục ngẩng đầu giữa một mảnh trắng, mặt mày đón ánh trăng, màu mắt biến thành màu đen thuần, hời hợt tuấn mỹ, mê lòng người.
\”Vậy anh tự ghi nợ của mình\” hơi thở của hắn phả vào người Lạc Ngu, môi khẽ cong, \”Sau này phải trả lại em mới không phụ lòng của em với anh.\”
Giọng hắn nỉ non càng ngày càng thấp, biến mất ở nhụy hoa sương sớm lan tràn.
Lạc Ngu giống như con cá bị câu lên bờ, người cứng ngắc.
Cậu không thể động đậy, khăn quàng cổ màu đỏ là đồng lõa, cố tình là cậu tự dâng cho Trì Mục.
Cảm giác này kỳ quái hơn nhiều so với tampon lúc kỳ đặc biệt, không cùng một cấp bậc, Lạc Ngu thiếu chút nữa giật bắn người lên.
Lạc Ngu: \”… Mẹ nó, cút đi!\”
Quá xa lạ và cực hạn, trong quá trình xúc giác thông qua thần kinh truyền đến đại não làm cho người ta giật mình.
Lạc Ngu vô lực nắm lấy không khí, miệng còn hùng hùng hổ hổ.
Nhưng càng mắng càng không có tác dụng, càng giống cầu xin tha thứ.
Lạc Ngu: \”… Em không cần anh trả, em không cho anh bóc quà như vậy.\”
Phiền anh bình thường chút đi, người khác đều dùng tay bóc quà, sao đến lượt Trì Mục lại như vậy.
Trì Mục không rảnh nói chuyện, nghiêm túc làm chuyện của mình.
Lạc Ngu từng tập võ nên trong tình huống như vậy cũng có thể gian nan làm cho mình thấy rõ ràng, nhưng không nhìn thì thôi, nhìn là kích thích suýt nữa qua đời.
Trì Mục lúc này như một người khác so với lúc bình thường, tỏa ra mùi lấy mạng người.
Lạc Ngu nằm yên, mơ màng nghĩ sao Trì Mục chưa cởi khăn quàng cổ, cậu như vậy tay không có sức, giống như là giẫm lên đám mây.