Thế giới tối sầm xuống, pheromone vị bạc hà bao bọc cảm quan của Lạc Ngu.
Đây là một nụ hôn trong dự kiến, lôi cuốn dịu dàng.
Rõ ràng Lạc Ngu chưa ăn bánh ngọt, lại cảm thấy vị ngọt ở đầu lưỡi lan đến tận tâm khảm.
Nụ hôn này không kéo dài, có lẽ chỉ có nửa phút, có lẽ chưa đến nửa phút, thế giới lại khôi phục ánh sáng.
Ghế ngồi rộng rãi, có thể che được tầm mắt từ đằng trước, có lẽ bởi vì thanh danh Lạc Ngu nên ghế sau và bên cạnh đều không có người ngồi, không ai biết ở trong góc có người lén lút hôn nhau.
Lạc Ngu liếm môi, híp mắt nói: \”Anh lừa em, có dính bột mì đâu.\”
Trì Mục cười không nói gì, dùng tay vuốt mái tóc bị hắn làm rối của Lạc Ngu.
Cậu nhìn cái hộp trong tay hắn, lầm bầm: \”Anh biết là em làm? Rõ ràng vậy à?\”
Trì Mục: \”Bởi vì cô làm thì sẽ không phải vị này.\”
Vẻ mặt Lạc Ngu ghét bỏ: \”Anh nói thẳng là em làm khó ăn đi! Vừa nãy còn nói ngon, quả nhiên là an ủi em.\”
Trì Mục lắc đầu: \”Em nên hỏi có vị gì.\”
Lạc Ngu miễn cưỡng phối hợp: \”Được được, vị gì?\”
Trì Mục nghiêm trang nói: \”Vị yêu.\”
Lạc Ngu không nể tình chê: \”Ọe! Em ói nước miếng ra đấy anh tin không?\”
Trì Mục thoải mái tiếp chiêu: \”Cũng không phải chưa từng nếm.\”
Lạc Ngu khiếp sợ: \”Trì Mục anh thay đổi rồi! Anh không bao giờ… là mĩ nam im lặng ít nói nữa, bây giờ anh nói nhiều rồi!\”
Trước kia Trì Mục không đùa với cậu, bởi vì hắn lười mở miệng.
Trì Mục: \”Không kìm được.\”
Hắn không nhịn được muốn đùa Lạc Ngu, tự nhiên nói ra một vài lời mà trước kia mình không nói.
Lạc Ngu lườm hắn, hưởng dụng bánh ngọt mà cô Kiều chuẩn bị cho mình.
Cô Kiều biết khẩu vị của cậu nên cho nhiều đường, ăn đồ ngọt làm cho tâm tình Lạc Ngu càng bay lên.
Bởi vì phải đi tham gia thi đấu mà không phải đi dạo chơi ngoại thành, cho nên các học sinh trên xe buýt không nói chuyện ầm ĩ, sau khi ban đầu cảm xúc kích động nói chuyện với nhau một phen, chậm rãi im lặng xuống. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Xe ít nhất phải đi năm tiếng, lúc này nên tắm nắng, tựa vào ghế ăn uống.
Trì Mục nhét một tai nghe điện thoại vào tai cậu, bài hát Âu Mỹ truyền vào tai.
Tháng năm dường như trở nên dài lâu, trong một khắc này chầm chậm cùng nhịp với giai điệu.
Ngoài cửa sổ cảnh vật lướt nhanh, ánh sáng hắt lên mặt, giống một con chim im lặng đứng trên hồ nước rồi bay đi.
Lạc Ngu ngồi cạnh cửa sổ, lúc nuốt xuống miếng bánh cuối cùng, cậu kéo rèm lên, làm cho xung quanh trở nên tối tăm.
Áo khoác đồng phục của Trì Mục còn đắp trên người cậu, vị bạc hà thản nhiên, theo hô hấp tiến vào mạch máu.