Lá cây chạc cây không giao nhau, ánh sáng xuyên qua khe hở rơi xuống đất, hình thành vệt lốm đốm bất quy tắc.
Lạc Ngu tựa vào thân cây dùng tay che mắt, thì thào: \”Em không ngờ có một ngày em lại vào rừng cây với anh.\”
Trì Mục lấy tay khăn lau đi mồ hôi trên trán Lạc Ngu, nhìn gương mặt gần trong gang tấc, nheo mắt: \”Vậy em muốn vào với ai?\”
Đây là một câu hỏi toi mạng, cho dù hiện tại đầu óc Lạc Ngu hơi mơ hồ, cũng nhận ra nguy hiểm.
Cậu vùi đầu vào trong hõm vai Trì Mục, dùng răng nanh cắn, buồn bực nói: \”Không muốn, không có ai khác, trừ với anh còn với ai nữa.\”
Ánh nắng làm cho người ta đầu váng mắt hoa, Lạc Ngu phơi nắng, đầu càng mơ màng.
Trì Mục cười khẽ, thả khăn vào túi, nhìn sườn mặt trắng nõn của Lạc Ngu.
Từng chỗ trên người đều rất đẹp, khi nghĩ như vậy, mỗi một chỗ đều có mùi thơm ngọt ngào.
Mùi liên kiều đã phá tan băng dính cách mùi, như thủy triều tụ lên người Trì Mục.
Lạc Ngu khàn giọng chỉ huy: \”Đi về trước một chút, chỗ góc kia. Chỗ đó tối, chỉ cần không vào thì từ bên ngoài không nhìn thấy.\”
Trì Mục cười khẽ: \”Làm sao em biết?\”
Lạc Ngu: \”Lần trước em vào hút thuốc, bỗng nhiên có người đến.\”
Cậu thở không ra hơi, cắn Trì Mục một cái: \”Đừng lần mần, nhanh lên.\”
Chỗ Lạc Ngu nói là góc giao giữa hội trường và rừng cây, cậu dựa vào Trì Mục, định chờ hắn kéo cậu đi vào.
Cơ thể bỗng nhiên bay lên làm phút chốc Lạc Ngu trở tay không kịp, đầu óc mơ màng cũng tỉnh táo hơn chút, theo bản năng từ chối.
\”Buông em xuống, đỡ đi là được, mẹ anh, chân em chưa đứt đâu!\”
Bị ôm công chúa là chuyện Lạc Ngu chưa từng nghĩ đến, mặt đã nóng giờ lại càng hồng. Cậu không dám giãy giụa quá mạnh, dù sao so với chuyện bị ôm công chúa, bị người ta ôm lấy còn không ngừng giãy giụa giống con gái hơn. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Phản ứng bản năng của Omega làm cho khí thế lúc Lạc Ngu nói chuyện yếu đi mấy phần, mắt ầng ậc nước, ánh sáng chiếu vào, chói lọi, sáng bừng.
Trì Mục ôm thiếu niên xấp xỉ mình cũng cũng không tốn sức, hình thể Lạc Ngu vốn thiên gầy. Hắn không để ý cậu nói gì, ôm người đi về trước.
\”Trì Mục anh con mẹ nó thấy em dễ bắt nạt thế à?\”
Lạc Ngu lườm hắn một cái hung hăng, nghĩ sau hôm nay phải tìm lại mặt mũi, thế nào cũng phải ôm công chúa Trì Mục đi vòng quanh sân thể dục mười lần, làm cho hắn cảm nhận sự thẹn thùng này.
Trì Mục thả cậu xuống dưới, đỡ cậu tựa vào tường, hôn nước mắt trên lông mi cậu, mắt cong cong: \”Chỉ bắt nạt em.\”
Giờ này khắc này, Lạc Ngu chỉ có thể bị bắt nạt.
Ai mà ngờ người từng là bá vương vườn trường giờ phút này ở rừng cây bị học sinh ưu tú bắt nạt mà còn không đánh trả chứ?