Lạc Ngu và Trì Mục đều nghĩ, sau một lần đánh dấu tạm thời, có lẽ tình huống của cậu sẽ ổn định hơn chút, dù sao cũng là pheromone phù hợp trăm phần trăm trấn an. Nhưng không ai ngờ, khi màn đêm buông xuống, pheromone của Lạc Ngu lại rối loạn lần nữa.
Pheromone bị rót vào trong thân thể nhanh chóng bị luân phiên nuốt chửng, liên kiều không chiếm được chất dinh dưỡng lại làm loạn lần nữa.
Lạc Ngu bật dậy, nghiêng ngả lảo đảo đi ra cửa.
Cậu và Trì Mục không ngủ chung phòng, Kiều Uyển Dung sắp xếp như vậy. Hai người đều cảm thấy rất tốt. Kiều Uyển Dung lại lo phù hợp trăm phần trăm sẽ làm hai đứa trẻ mất khống chế.
Lạc Ngu khát khô cả cổ, mặt đỏ bừng, loạng choạng đi tới chỗ Trì Mục.
Mùi liên kiều đến trước, tin tức tố của Trì Mục đã đáp lại lúc chủ nhân chưa tỉnh.
Hai mùi hương quấn lấy nhau, khi bị một mảnh nóng bỏng va chạm vào, Trì Mục theo bản năng siết chặt tay người kia.
\”Trì Mục, tôi khó chịu… khó chịu quá…\”
Lạc Ngu mở miệng, ôm tay Trì Mục, cảm nhận được mùi bạc hà lạnh lẽo trong không khí.
Hơi thở Alpha mạnh mẽ như là một tầng rèm, ngăn cách cảm giác của cậu với thế giới bên ngoài, tùy ý sa vào trong biển sâu bạc hà này.
\”Không sao.\”
Trì Mục vẫn còn buồn ngủ. Ở trong bóng tối sâu thẳm, hắn không nhìn rõ mặt Lạc Ngu, chỉ bằng vào trí nhớ giúp cậu lau mồ hôi trên tóc, khẽ vỗ lưng cậu, nhẹ nhàng dỗ.
Mái tóc đen của Lạc Ngu trong khi quay cuồng bị cọ rối tung, đuôi mắt hơi phiếm hồng.
Cơ thể cậu không tự giác run rẩy, lúc ở gần Trì Mục cậu mới cảm thấy an tâm, nhưng cố tình Alpha kìm chế cực kỳ, trừ nắm chặt tay và vỗ lưng cậu, không tiếp xúc thêm chỗ nào khác.
Nhưng mùi bạc hà kia lại không nghe lời chủ nhân, vùi mùi liên kiều ở trong lòng mình, giam cầm trong phòng cho khách này.
\”Trì Mục…\”
Lạc Ngu vẫn đang lờ đờ không rõ gọi tên Trì Mục, cúi đầu gọi, từng tiếng từng tiếng, gõ vào trái tim Trì Mục.
Mắt Trì Mục đen kịt, mồ hôi theo cổ chảy xuống. Hắn nhắm hai mắt, bắt buộc mình không nghe không nhìn.
Nhưng hương hoa ngọt ngào kia lại ăn mòn lý trí, đến độ đê vỡ nhà sập.
Trong đầu có giọng nói một mực thúc giục hắn vứt bỏ bản năng, giam cầm Lạc Ngu, cho dù cậu không chịu, cho dù cậu điên cuồng chạy trốn cũng phải bắt cho bằng được, cậu sẽ trở thành Omega của hắn, hoàn toàn trở thành của riêng hắn.
Suy nghĩ tà ác mọc rễ trong đầu, khát vọng xâm chiếm và khống chế nảy mầm trong xương. Chúng nó hỏi đi hỏi lại, mày không muốn à? Mày không cần à?
Sao lại không muốn, sao lại không cần.
Trì Mục khàn giọng cười một tiếng, cắn đầu lưỡi làm cho mình duy trì tỉnh táo, khống chế Omega trong lòng, chạm vào tuyến thể của cậu.