[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân – Chương 67: Đóng dấu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân - Chương 67: Đóng dấu

Lúc này mới chạm vào, Lạc Ngu thở phì phò ngừng lại.

Bây giờ cậu quá hưng phấn, bởi vì hôn môi thời gian dài nên thiếu oxi, gương mặt giờ như một đóa hoa đồ mi, đầy xuân tình.

Áo Trì Mục bị siết thành nhiều nếp nhăn, hầu kết có dấu răng Lạc Ngu mới cắn, môi nhạt màu đỏ lên, cộng thêm mặt hơi hồng, rất gợi cảm.

Lạc Ngu chạm trán hắn, bình phục hơi thở. Trì Mục khôi phục lại trước, vuốt thẳng áo, dùng ngón tay lau đi mồ hôi trên chóp mũi cậu.

Lạc Ngu che mắt thì thào: \”Bị anh làm choáng váng.\”

Trì Mục đúng là không làm thì thôi, đã làm là làm người ta sợ.

Chậm chạp lâu như vậy, chuẩn bị mà không lọt tiếng gió gì, làm cho cậu tưởng hắn không có động tĩnh gì, kết quả có là như bom hạt nhân.

Trì Mục bị dáng vẻ của Lạc Ngu chọc cười: \”Lát nữa muốn đội mũ thử xe không?\”

Trong nước quy định sau 16 tuổi là có thể thi bằng lái, Trì Mục hỏi Kiều Uyển Dung, biết lúc trước Lạc Ngu đã thi được bằng, biết lái xe, nên hắn mới chuẩn bị chiếc xe này. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Lạc Ngu dời mắt, cho Trì Mục nhìn thấy hết vẻ kinh ngạc trong mắt mình: \”Lần trước em lái là rất lâu trước đây rồi, anh yên tâm à? Không sợ em đâm hỏng xe à?\”

Trì Mục: \”Vậy lái chậm hai vòng thử tìm cảm giác, anh sẽ ngồi cạnh em. Đâm xe không có vấn đề gì, chỉ cần người không có việc gì là được.\”

Lạc Ngu: \”Vậy đi thôi?\”

Cậu cầm mũ bảo hiểm lên, đội lên đầu.

Cậu sờ sờ chữ ký của thần tượng trên mũ, giống như được ánh sáng vua đua xe bao phủ, bỗng nhiên có niềm tin.

Lạc Ngu mới lái không dám lái quá nhanh, xe đua mà cậu lại lái như thể đi mua đường.

Xe đua khác xe bình thường, Lạc Ngu có học lý thuyết, nhưng thiếu thực hành, chạy hai vòng thông thuận, cậu mới bắt đầu tăng tốc.

Đua xe là kích thích và tim đập, nhưng Trì Mục vẫn ngồi bên cạnh, Lạc Ngu không dám đùa, tăng tốc trong phạm vi mình có thể khống chế.

Tiếng gió rít gào bên tai, cảnh vật hòa vào làm một.

Tóc Trì Mục bị gió thổi tung, hắn thả lỏng người quay đầu nhìn Lạc Ngu.

Cho đến khi Lạc Ngu tận hứng, ánh đèn mới tối đi.

Lúc Lạc Ngu đi ra cửa, một tay ôm mũ bảo hiểm, bước chân còn như trên mây.

Gió đêm nay hơi lạnh, xua tan cái oi bức mùa hạ.

Một vòng trăng sáng trên trời, trong suốt sạch sẽ.

Trì Mục nhìn bạn trai nhà mình đang hưng phấn, mở miệng nói: \”Sau này nếu muốn chơi thì nói cho anh biết là được, chỉ cần không phải lén đi chơi, cho dù cô biết cũng không giận.\”

Tâm cơ Trì Mục ngay ở đây, hắn cùng Lạc Ngu thử tất cả trò chơi cảm giác mạnh mà cậu muốn chơi, như vậy lần sau cậu muốn đi chơi sẽ nhớ đến hắn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.