[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân – Chương 61: Tuyệt phối – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân - Chương 61: Tuyệt phối

Nếu Trì Mục không bưng đồ, Lạc Ngu đã muốn cho hắn một cái ôm thật to.

Đúng là chết tiệt chọc ghẹo người ta mà.

Đây thật sự ngoài dự đoán của Lạc Ngu, cậu không ngờ Trì Mục biết dùng cách này để làm được chuyện này, cái não hạt dưa rốt cuộc là nghĩ thế nào ra ý này, quá đáng lắm, lại còn có chút ý vị lãng mạn.

Trì Mục thấy Lạc Ngu thay đổi biểu cảm, biết hiện tại cậu vui vẻ, sung sướng cong môi.

Trì Mục dùng ánh mắt ý bảo mình muốn vào phòng: \”Tớ bưng vào cho cậu trước?\”

Lạc Ngu mới phản ứng lại, nghiêng người nhường đường: \”Ừ ừ được, à… tớ… đi rửa mặt trước.\”

Lạc Ngu nói năng lộn xộn, thấy biểu cảm của cô Kiều đối diện lại càng xấu hổ, vọt vào phòng vệ sinh.

Kiều Uyển Dung cười ra tiếng: \”Lần đầu tiên cô thấy tiểu Ngu xấu hổ, đáng yêu ghê.\”

Kiều Uyển Dung rất cao hứng, dù sao vướng bận duy nhất của bà là Lạc Ngu, lo lắng chuyện cậu thành gia lập nghiệp, bây giờ biết cậu gặp một người tốt có thể sống cùng cả đời, người kia xuất sắc lại biết quan tâm người ta, Kiều Uyển Dung rất hài lòng. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Trì Mục nhìn cửa phòng vệ sinh, gật đầu phụ họa: \”Đúng là rất đáng yêu.\”

Rõ ràng trông là người rất kiêu ngạo, lúc ngây thơ sẽ có khiến người ta cảm thấy đáng yêu, muốn vuốt ve đùa giỡn, sau đó nhìn cậu thở phì phì xù lông.

Trì Mục càng cười tươi hơn, ung dung chờ Lạc Ngu đi ra.

Kiều Uyển Dung xem điện thoại mở miệng: \”Cô không ở đây nữa, chị em hẹn cô ra ngoài chơi mạt chược, cô đi trước đây. Lát nữa cháu nói một tiếng cho tiểu Ngu, cơm trưa các cháu tự giải quyết nhé.\”

Trì Mục: \”Vâng, tạm biệt cô.\”

Lạc Ngu đứng trong cửa, tiếng nước ào ào làm cho cậu không nghe rõ lắm bên ngoài bà mẹ già nói gì với Trì Mục. Lúc cậu tắt vòi nước đi, tiếng bên ngoài lại dừng.

Lạc Ngu cũng chỉ tò mò thôi, nhanh chóng nghĩ đến chuyện của mình.

Rửa mặt xong, cậu phải xử lý tampon đằng sau.

Cảm giác này không tốt lắm, tuy vải dệt rất mềm sẽ không làm cho chất lỏng tràn ra ngoài, có đôi khi còn quên sự tồn tại của nó, chỉ là có đôi khi, nhất là lúc nhét vào và rút ra, cảm giác dị vật này rất rõ ràng.

Cho nên hai ngày nay Lạc Ngu không ra ngoài, Tùng Tùng hẹn cậu đến võ quán hoặc là đi chơi bóng, cậu đều từ chối.

Lạc Ngu kéo một cái là ra.

Chỗ bị ma xát sẽ có chút phản ứng kỳ quái, Lạc Ngu cau mày nhanh chóng ném vào thùng rác, xả nước tắm rửa.

Lúc lấy quần áo, cậu mới phát hiện mình vào quá vội vàng, quên lấy quần áo, quên không lấy cả tampon.

Kiều Uyển Dung bảo cậu để trong phòng vệ sinh thì tiện hơn, nhưng cậu nghĩ đến Dư Hiểu Song vẫn ở nhà mình, nếu cô thấy lại còn phải giải thích, đành để lại ở trong phòng của mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.