Lạc Ngu ngẫm những lời này, càng nghĩ càng không nhịn cười được.
Giống như có thể xuyên qua những lời này, nhìn thấy dáng vẻ Trì Mục khi nói những lời này bên kia màn hình.
Lạc Ngu vui rạo rực, lúc giật mình mới phát hiện hóa ra cảm giác thích có nhiều loại như vậy.
Xúc động là thích, mừng rỡ lúc được người ta đến gặp là thích, vui vẻ lúc nhìn màn hình cũng là thích.
Cảm xúc này lúc trước không liên quan đến cậu, cậu đọc cũng chỉ cảm thấy nó là một chữ thường thường, bây giờ lại có thể thông thuận nghĩ ra được như vậy.
Lạc Ngu chưa nghĩ được bao lâu, giọng Dư Hiểu Song lại kéo cậu về nhân gian.
Cô quơ tay trước mặt cậu: \”Anh? Anh ơi? Hello? Có đó không?\”
Có biến, tuyệt đối có biến, Dư Hiểu Song cảm thấy mình không nhìn lầm.
Tuy rằng buổi chiều cô cũng thấy có biến, nhưng ai biết Lạc Ngu lao xuống để gặp mặt Trì Mục chứ. Nói lại, ấn tượng của cô về anh đẹp trai kia cũng khá được.
Lạc Ngu hất tay Dư Hiểu Song ra: \”Lắc lư cái gì?\”
Dư Hiểu Song: \”Oa, anh hoàn hồn rồi à, miệng sắp rộng đến mang tai rồi đấy có biết không hả?\”
Cô nhích đến gần, dùng giọng điệu tò mò thử hỏi: \”Anh ơi, anh có người yêu rồi phải không?\”
Lạc Ngu vô tình bóp mặt cô, cách xa cô ra: \”Đừng nghĩ bậy, làm bài tập của em đi.\”
Dư Hiểu Song hất tay Lạc Ngu ra: \”Anh nói đi, em cam đoan không nói cho thím, miệng em kín như bưng!\”
Dư Hiểu Song làm động tác khóa miệng, tỏ vẻ mình nhất định sẽ giữ bí mật này siêu nghiêm.
Lạc Ngu nghĩ chắc là không có người thứ hai biết rõ chuyện giữa cậu và Trì Mục hơn mẹ, lời cam đoan của Dư Hiểu Song không có tác dụng.
Lạc Ngu: \”Quan tâm cái này làm gì, trẻ con không nên tiếp xúc với tình yêu, xem đề Lý đi.\”
Dư Hiểu Song mặc kệ, che mặt giả khóc: \”Em quả nhiên không phải em gái anh cưng chiều nhất, em không biết được chuyện yêu đương của anh, em không xứng sao hu hu hu… …\”
Cô diễn rất vụng về, Lạc Ngu nghe cô gào khan mà thấy đau cả tai.
Lạc Ngu: \”Được thì nói sau.\”
Dư Hiểu Song lên tinh thần: \”Cho nên ý là vẫn chưa được à? Ông anh già này anh không được rồi, với điều kiện của anh, thế mà vẫn chưa theo đuổi được á?\”
Dư Hiểu Song như là nghĩ ra tin tức lớn gì, hưng phấn nói: \”Là Beta hay là Omega ạ? Nam sinh hay là nữ sinh? Là kiểu người gì? Tính cách thế nào nha? Mặt đẹp không, có ảnh không, cho em xem xem!\” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Lạc Ngu bị cô hỏi liên tiếp mà đau đầu, nhíu mày: \”Lảm nhảm nhiều thế?\”
Dư Hiểu Song vội dịu ngoan: \”Anh ơi, ý của em là em có thể cố vấn tình yêu cho anh! Em là cố vấn tình yêu của anh đấy!\”
Lạc Ngu đánh giá cô từ trên xuống dưới, giọng điệu lạnh lùng: \”Em lén lút yêu đương? Nam hay nữ? Alpha hay là Beta hay là Omega?\”