[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân – Chương 57: Thiên tính – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân - Chương 57: Thiên tính

Dư Hiểu Song cảm thấy cực kỳ oan. Cô chỉ giỡn vài câu, sao lại bị phạt làm bài thi.

Cô đáng thương mở miệng: \”Anh ơi, người ta chỉ đùa thôi, dù em có ý với Nhị Ti cũng không thể có ý với anh mà. Em cũng không thể cắn Omega một cái, chỉ ngứa miệng cũng không được sao?\”

Lạc Ngu nghe vậy hiểu rõ nhướng mày: \”Ra là em muốn làm thêm Toán?\”

Dư Hiểu Song rụt cổ lại mở miệng nói: \”Em không muốn, em làm bài thì là được chứ gì! Dùng học tập tinh lọc tâm hồn! Em rất yêu học tập mà! Anh ơi lát nữa chúng ta phải đi mua sách luyện thi!\”

Cô rầm rì: \”Học tập, học tập làm em sung sướng! Trời ạ! Em quá yêu làm bài thi, đời trước chắc chắn em là một cái bút!\”

Dư Hiểu Song khá nghe lời Lạc Ngu, bởi vì cô theo cậu lớn lên, bị cậu chỉ huy quen.

Lạc Ngu im lặng một cái chớp mắt mới mở miệng với Trì Mục: \”… Trước giờ nó toàn diễn kiểu khoa trương này, quen là được rồi.\”

Hiển nhiên Trì Mục đã nhìn thấu, gật đầu.

Người phân loại theo bè quả nhiên là đúng. Trì Mục thấy người bên cạnh Lạc Ngu rất thú vị, dù là Dư Hiểu Song hay là Đinh Duệ Tư, như thể làm cho người ta vui vẻ vào lúc lơ đãng, làm cho hắn thả lỏng. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Nhanh chóng đến quán gà rán, Dư Hiểu Song vào trước gọi món, Lạc Ngu cũng gọi đồ ăn. Lúc trả tiền, cậu định trả, cô lại tranh thanh toán trước.

Dư Hiểu Song cười ngoan ngoãn: \”Sao có thể để cho anh trai thân yêu của em trả tiền được, onii chan ngồi đi.\”

Lạc Ngu cảnh giác: \”… Em muốn làm gì?\”

Dư Hiểu Song: \”Onii chan, người ta ngoan thế rồi, bài thi Vật lý đổi thành nửa bài nha, làm bài được chọn ấy ạ.\”

Dư Hiểu Song dùng sức nháy mắt, sau đó bị Lạc Ngu vô tình đè đầu xuống.

Lạc Ngu mặt không chút đổi sắc: \”Cơm tối anh ăn sắp nôn ra đến nơi.\”

Cậu bị tác phong buồn nôn của Dư Hiểu Song làm người nổi da gà, vội vàng nhìn Trì Mục bên cạnh rửa mắt.

Lạc Ngu: \”Không được, nói cả bài là cả bài.\”

Dư Hiểu Song dời ánh mắt về phía Trì Mục mở miệng: \”Trì Mục onii chan, anh khuyên nhủ anh em đi. Hai người là bạn, anh cũng là anh em, sao anh có thể thấy em gái đáng thương như em khổ cực làm bài tập chứ?\”

Giọng điệu Lạc Ngu lộ ra vẻ nguy hiểm: \”Uốn lưỡi rồi nói chuyện cho anh.\”

Anh đây còn chưa làm nũng với người ta, em dám lấy lòng khoe mẽ với người ta?

Dư Hiểu Song thu được tín hiệu nguy hiểm, vội nhận sai ngoan như học sinh tiểu học, nhưng vẫn trông cậy vào Trì Mục có thể giúp cô nói lời hay khuyên nhủ Lạc Ngu.

Giọng Trì Mục ôn hòa, mà lời nói rất tàn nhẫn: \”Đừng nhìn anh, anh nghe anh em.\”

Tuy rằng rất đồng tình, nhưng hắn nghe Lạc Ngu.

Biểu cảm trên mặt Dư Hiểu Song suy sụp: \”Được rồi, cả bài thì cả bài, không cò kè mặc cả.\”

Chỗ này không phải nhà hàng, người trong quán gà rán cũng không nhiều. Dư Hiểu Song cầu xin thất bại, vừa hay nhân viên gọi món gọi tên, cô vội đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.