[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân – Chương 56: Để lại dấu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Abo|Edit] Bản Năng Si Mê – Tiểu Ngô Quân - Chương 56: Để lại dấu

Lạc Ngu nhìn người bên dưới, một hồi lâu mới thốt ra một câu.

\”Sao cậu lại đến nữa!\”

Thật ra trong nháy mắt nhìn thấy, cảm xúc đó làm cho Lạc Ngu muốn gặp mặt Trì Mục ngay. Nhưng cậu vẫn có lý trí, cho dù Alpha nhảy xuống cũng phải vào phòng ICU, đừng nói đến Omega.

Bởi vì tầng cao nên cậu không nghe thấy Trì Mục đang nói gì. Ánh mặt trời chiếu vào mắt, làm cậu không nhìn rõ mặt hắn, thế cho nên cậu cũng không đọc ra khẩu hình miệng hắn khi phát âm.

Cậu rời khỏi cửa sổ, mở cửa phòng đang khóa trái, chạy ra cửa.

Dư Hiểu Song đang ngồi trên sofa bình phục hô hấp lại cứ thế bưng cốc nước nhìn thấy anh mình vọt vào như gió, lại chạy đi như gió.

Dư Hiểu Song đấm sofa: \”Có chuyện chắc luôn!\”

Trong mắt Dư Hiểu Song đầy vẻ tò mò, cô đi theo sau Lạc Ngu, lúc xuống cầu thang nhìn qua cửa sổ, thấy bóng dáng một thiếu niên.

Tuy thị lực của Dư Hiểu Song không tốt lắm không thấy rõ người kia, nhưng cô đoán có thể là người tên Trì Mục kia.

Cô nhìn quanh, chỉ chốc lát sau đã thấy bóng anh mình trước mặt Trì Mục.

Khoảng cách khá xa, Dư Hiểu Song không nghe rõ họ đang nói gì, nhưng vẫn nghển cổ ra nhìn.

Lạc Ngu chạy quá nhanh, phanh lại trước mặt Trì Mục, trái tim đập thình thịch làm cho lúc cậu dừng lại đơ ra một hồi, ngực phập phồng kịch liệt. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Trì Mục dùng tay lau đi mồ hôi trên trán cậu: \”Chạy chậm thôi.\”

Lạc Ngu vẫn đang thở dốc mở miệng: \”Sao cậu lại đến nữa, chẳng lẽ là thấy quà của tôi quá bất ngờ à?\”

Cậu chưa từng che giấu sự sung sướng, hơi nâng cằm lên lộ ra vẻ kiêu ngạo tự tin \”kiểu Lạc Ngu\”, Trì Mục nhìn thế nào cũng thích.

Tầm mắt Trì Mục chưa từng dời khỏi mặt cậu: \”Ừ, thích lắm, nên phải đến gặp cậu.\”

Trời chiều lúc này là bối cảnh, mây bay phấp phới.

Ánh nắng mặt trời ấm áp trong không khí như là mật đường, nơi chốn ngọt ngào.

Trì Mục vẫn cười khẽ, giờ phút này tầm mắt xâm lược của hắn không tính là quá mạnh mẽ, nhưng lại làm cho Lạc Ngu có chút khó chống đỡ nổi.

\”Biết rồi.\”

Lạc Ngu che kín mắt hắn, muốn che khuất gương mặt đỏ hồng của mình.

Trên tầng Dư Hiểu Song vẫn đang nghển cổ lao lực nhìn, thấy anh mình bỗng giơ tay che mắt Trì Mục, trong mắt có chút hoang mang, đang làm gì thế?

Lạc Ngu đang định nói gì đó, bỗng nhiên liếc thấy cái đầu lấp ló trên tầng, híp mắt.

Cậu bỏ tay ra khỏi mắt Trì Mục, ôm bả vai hắn.

\”Cậu vội về nhà không?\”

Trì Mục thấy má Lạc Ngu vẫn hơi hồng: \”Không vội.\”

Lạc Ngu: \”Vậy vào ngồi chút, em họ tôi đang ở nhà tôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.