Lạc Ngu về đến nhà, ngã xuống giường.
Lúc cậu không ở nhà cô Kiều đã giặt ga giường, lúc ngã xuống giường có thể ngửi thấy mùi nắng.
Lạc Ngu thả lỏng người, bỗng nhiên đứng dậy, chạy tới cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Nhưng góc độ này cũng không thể nhìn ra cái gì, cậu cũng không biết mình muốn nhìn cái gì, đứng đờ ra ở cửa sổ một hồi, cảm thấy mình càng ngốc.
Lạc Ngu lại về giường, bóng rổ rơi xuống bàn, nện trên sàn nhà lại bật lên, giống như nội tâm đánh trống reo hò của cậu lúc này.
Cậu nhặt bóng rổ lên, vỗ vỗ, để lại chỗ cũ.
Lạc Ngu vò đầu: \”Liệu lên xe Trì Mục có mở ra luôn không nhỉ?\”
Cậu đi lại trong phòng như động kinh, nhìn thời gian trên đồng hồ.
Bây giờ mới qua vài phút mà thôi, chắc chắn hắn vẫn chưa đến nhà.
Lạc Ngu tiếp tục lầm bầm lầu bầu với không khí: \”Chắc là không, cậu ấy đồng ý về nhà mở, chắc sẽ không mở ra trên đường.\”
Trong lo lắng chờ đợi, thời gian trôi qua dài lâu.
Giống như mỗi một phút mỗi một giây đều bị chia tách thành vô số mảnh nhỏ, chảy đi từng chút.
Lạc Ngu lại bò lên giường, mở to mắt nhìn trần nhà một hồi, nghĩ chắc Trì Mục đã sắp về đến nhà.
Cậu lại nâng tay nhìn đồng hồ, chậc, mới qua hai phút.
Lạc Ngu ngồi dậy, quyết định tìm chuyện khác để phân tán lực chú ý. Trì Mục về đến nhà mở quà rồi chắc chắn sẽ nhắn tin cho cậu.
Cậu mở điện thoại ra, nhìn app game mấy lần, vẫn mở WeChat.
Bốn chữ \”Cậu về nhà chưa\” trong khung chat, mà mãi vẫn không được gửi đi.
Lạc Ngu bất giác xoay bút, cũng không muốn chơi game nữa, đành để điện thoại sang bên cạnh, mở bài tập nghỉ hè ra.
Bài tập nghỉ hè rất dày, cậu lật đến môn Vật lý, làm môn mình am hiểu trước.
Lúc Lạc Ngu làm bài dần tập trung, bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên làm cho cậu viết nguệch một nét.
Phản ứng đầu tiên của cậu là Trì Mục mở quà rồi, nhưng cầm điện thoại mới phát hiện người gọi điện là bác cậu Lạc Phượng Hòa.
Lạc Ngu chào hỏi: \”Bác.\”
Lạc Phượng Hòa đi thẳng vào vấn đề nói mục đích gọi điện: \”Gần đây Tiểu Vãn không khỏe, bác muốn ra nước ngoài kiểm tra, chắc một hai tuần nữa mới về được. Bây giờ đang nghỉ hè, cháu trông Dư Hiểu Song giúp bác, đừng để nó quậy quá.\” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
\”Tiểu Vãn\” trong lời Lạc Phượng Hòa là vợ bà, cũng là bác của Lạc Ngu.
Lạc Ngu đáp: \”Vâng.\”
Lạc Phượng Hòa phải ra nước ngoài một hai tuần, Dư Hiểu Song được ở nhà vui điên lên được. Cô bé nghiện mạng nặng khẳng định một ngày một đêm chơi game, thật ra rất nguy hiểm.