Đây chắc chắn là một lần đánh dấu khó quên nhất cho tới bây giờ của Lạc Ngu, thậm chí còn ám ảnh hơn cả lần đầu tiên.
Nước trong bể bơi, ngâm nước làm thân thể lạnh lẽo, nhưng Lạc Ngu lại nóng lên.
Vách bể bơi cũng lạnh lẽo, cậu kề sát trên vách, biểu cảm trống rỗng.
Hỗn hợp pheromone làm cậu nổi trên mặt nước mà lại khó thở như đang chìm trong nước.
Trong nháy mắt lên đỉnh, cảm giác rất mơ hồ, cảm quan bị sự trống rỗng bao trùm, mờ mịt không còn sót lại cái gì.
Lạc Ngu được đưa lên bờ, người ướt sũng, mỗi một bước là in dấu chân ướt sũng.
Lý trí bị vứt lại một không gian khác, cơ thể lảo đảo, mơ màng mông lung.
Lạc Ngu không đứng vững, ở trong nước thể lực tiêu hao nhanh hơn ngày thường.
Cậu được Trì Mục ôm lên sofa rộng rãi, cậu không nghĩ được cả người ướt sũng sẽ làm ướt sofa, mệt mỏi híp mắt nghỉ ngơi.
Trì Mục mở đèn phòng khách, dưới ánh sáng người Lạc Ngu đỏ lên bởi vì đánh nhau lại thêm vài dấu vết mới.
Khuôn mặt Lạc Ngu ủ rũ, cậu tùy ý để Trì Mục tiếp tục lưu lại dấu vết an ủi lên chỗ cũ.
Lúc đánh nhau không quá đau, tuy rằng không nể tình, nhưng đã khống chế sức lực, cũng không phải đánh đối phương như kẻ thù mà là so chiêu kỹ xảo, cho nên vết thương trên người nhau cũng không quá đau. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Hơi thở phả lên vết thương kèm theo cảm giác ẩm ướt, xen lẫn trong hơi nước trên người Lạc Ngu.
Lạc Ngu dùng chân đạp ngực Trì Mục mở miệng nói: \”Nhanh đánh dấu.\”
Cậu nghiêng người, chỉ tuyến thể của mình cho Trì Mục xem.
Nếu Trì Mục còn lần mần như vậy, khó chắc cậu sẽ không dâng lên đợt thứ hai. Cậu chưa chuẩn bị làm đến cuối, ít nhất bây giờ không muốn.
Trì Mục theo ý cậu, cũng không muốn đùa quá trớn, cắn tuyến thể của cậu.
Cảm giác bị rót pheromone vào cơ hồ có thể so sánh với cực khoái, có thể nói càng hơn.
Pheromone rót vào như xâm nhập tinh thần, hoàn toàn không thể ngăn cản sự sung sướng.
Sau khi Lạc Ngu ngủ, Trì Mục đưa cậu lên phòng ngủ ở tầng hai, giúp cậu lau khô người, đắp chăn cho cậu.
Sau khi làm xong tất cả hắn mới thở ra một hơi, đi vào phòng tắm, rất lâu mới đi ra.
Lạc Ngu tỉnh ngủ, không có gì muốn nói với chuyện lúc trước. Chuyện này ban đầu kinh ngạc, đến bây giờ cậu đã có thể bình tĩnh chấp nhận rồi.
Lạc Ngu chưa phát hiện cậu đã cảm thấy tập mãi thành quen với sự đụng chạm của Trì Mục. Rõ ràng số lần không quá nhiều, trừ một tuần hỗn loạn, một tháng chỉ có một lần mà thôi, mà từ bắt đầu đến bây giờ mới có ba bốn lần. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad jingjia, những nơi khác là ăn cắp)